TẠI SAO DÂN SỐ TRÊN THẾ GIỚI LẠI GIA TĂNG?
Tác giả:
Tiến sĩ K. Sri DhammanandaNgười dịch:
Thích Tâm Quang
Thật không có lý do nào để nghĩ rằng chỉ trong khoaœng thời gian này mà dân số trên thế giới mới gia tăng.
Nếu Phật tưœ không tin vào linh hồn được Thượng Đế tạo ra thì sao họ có thể giaœi thích về dân số gia tăng trên thế giới này? Đó là một câu hoœi rất thường được nhiều người nêu ra hiện nay. Người hoœi câu này thường chấp nhận rằng chỉ có một thế giới có chúng sinh hiện hữu. Ta phaœi nhận rằng đó là một điều hoàn toàn tự nhiên mà dân số tăng tại những nơi có điều kiện khí hậu tốt, có cơ sơœ y khoa, thực phẩm và những phương tiện phòng ngừa về sinh saœn và baœo vệ chúng sinh.
Ta cũng nên nhận thức rằng không có lý do nào để cho rằng chỉ trong thời gian này dân số trên thế giới mới gia tăng. Không có cách nào để so sánh với bất cứ giai đoạn nào cuœa lịch sưœ cổ xưa. Có nhiều nền văn minh rộng lớn đã hiện hữu và mất đi tại Trung Á, Trung Đông, Phi Châu và Mỹ Châu thời cổ. Không còn lưu lại maœy may nào về những baœn kiểm kê về các nền văn minh đó. Dân số, cũng như mọi thứ khác trong vũ trụ, cũng chịu aœnh hươœng theo chu kỳ lên xuống. Trong những chu kỳ nhân số tăng vọt, ta dễ có khuynh hướng lý luận chống lại thuyết tái sanh trên thế giới này hay thế giới khác. Với vài nghìn năm qua, không có bằng chứng nào cho thấy số người tại nơi nào đó trên thế giới nhiều hơn ngày nay nhưng con số cuœa các chúng sinh hiện hữu trong nhiều hệ thống trên thế giới khác thật ra không đếm được. Nếu con số cuœa nhân loại có thể so sánh với một hạt cát thì con số chúng sanh trong vũ trụ sẽ giống như số hạt cát nơi tất caœ các bờ biển trên thế giới. Khi đuœ nhân duyên, khi được hỗ trợ bơœi thiện nghiệp, một phần ít cuœa con số chúng sinh không đếm được tái sanh làm người. Sự tiến bộ cuœa y khoa nhất là vào thế kyœ thứ 19 và 20, giúp cho con người sống lâu hơn và khoœe mạnh hơn.
Đó là một yếu tố góp phần cho dân số gia tăng. Dân số có thể tăng thêm nhiều hơn nữa trừ phi người ý thức có biện pháp kiểm soát. Vì lý do đó, công trạng hay trách nhiệm về sự gia tăng dân số phaœi quy về cơ sơœ y khoa và những hoàn caœnh thuận tiện ngày nay. Công trạng này hay trách nhiệm không thể quy về một tôn giáo đặc biệt nào hay bất cứ một nguồn gốc bên ngoài nào caœ. Có những người tin rằng tất caœ những sự bất hạnh diễn ra để phá huœy mạng sống con người đều do Thượng Đế tạo ra để giaœm thiểu dân số trên thế giới. Thay vì mang quá nhiều đau khổ đến cho những sinh vật do chính Thượng Đế tạo ra, tại sao Thượng Đế không thể kiểm soát dân số? Tại sao Thượng Đế còn tạo càng ngày càng nhiều người tại những quốc gia đông dân mà lại thiếu thốn thực phẩm, quần áo, và những nhu cầu căn baœn cần thiết? Những ai tin tươœng Thượng Đế tạo mọi thứ không thể traœ lời thoœa đáng câu hoœi ấy. Nghèo khổ, bất hạnh, chiến tranh, đói, bệnh, nạn thiếu thực phẩm không phaœi do ý muốn cuœa Thượng Đế hay do ý thích cuœa ma quyœ nào đó, nhưng do các nguyên nhân không mấy khó để có thể tìm ra được.
SINH LÝ VÀ TÔN GIÁO
"Phần dưới cuœa chúng ta vẫn còn là thú vật" (Gandhi).
Sự đòi hoœi sinh lý là động lực mạnh nhất trong baœn chất con người. Cho nên aœnh hươœng sâu rộng về sức mạnh dục tính cần phaœi có biện pháp kiềm chế ngay trong cuộc sống bình thường. Trường hợp cuœa người sống hướng về tinh thần, bất cứ ai muốn kiểm soát hoàn toàn tâm ý mình thì một biện pháp mạnh mẽ rộng lớn cuœa kyœ luật tự giác rất cần thiết. Một năng lực mạnh mẽ như vậy trong baœn tính cuœa con người chỉ có thể bị khuất phục nếu người có chí biết kiểm soát tư tươœng và thực hành việc tập trung tâm ý cuœa mình. Sự kiềm chế sức mạnh dục tính khiến sức mạnh tinh thần phát triển. Nếu ta kiểm soát được sức mạnh dục tính, ta sẽ có thể kiểm soát hơn nữa trên toàn thể baœn chất cuœa mình, trên những xúc caœm nhoœ nhặt hơn.
Độc thân là một trong những điều cần thiết cho những ai muốn phát triển tinh thần đến mức toàn haœo. Tuy nhiên, không bắt buộc mỗi hay mọi người phaœi độc thân để hành trì đạo Phật. Lời khuyên cuœa đức Phật là giữ độc thân thì thích hợp hơn cho một người muốn trau dồi để đạt thành quaœ tinh thần. Với người cư sĩ bình thường, giới luật là không tà dâm. Mặc dù sự đồi trụy cuœa sức mạnh nhục dục không phaœi đều cùng một loại như vậy nhưng người đồi trụy lúc nào cũng bị đau khổ bơœi những phaœn ứng xấu caœ về vật chất hoặc tinh thần hay caœ hai.
Một cư sĩ Phật tưœ cần phaœi tập kiểm soát baœn năng sinh lý mình ơœ một mức độ nào đó. Sự đòi hoœi về xác thịt phaœi được kiểm soát đúng cách nếu không con người sẽ có tư cách xấu hơn là con vật khi bị đam mê bơœi ái dục. Hãy xét đến thái độ tính dục cuœa cái mà ta gọi là "thấp hơn thú vật." Cái nào mới thực sự là thấp hơn loài vật hay loài người? Loài nào có thái độ về tính dục qua hành động bình thường và tự nhiên? Còn loài nào thi đua về đuœ mọi kiểu cách bất bình thường và đồi trụy? Loài vật thường toœ ra một sinh vật cao hơn, và con người là keœ thấp hơn. Và tại sao lại như vậy? Đơn giaœ là vì con người với khaœ năng tinh thần nếu được sưœ dụng đúng sẽ giúp cho họ điều khiển những thôi thúc thể xác cuœa mình, nhưng lại đi dùng sức mạnh tinh thần này vào tác phong đáng trách và làm cho họ càng lệ thuộc vào những đòi hoœi ấy. Con người như vậy xem như còn thấp hơn con vật.
Tổ tiên chúng ta coi nhẹ phần đòi hoœi sinh lý này. Cha ông chúng ta hiểu cái đó đã đuœ mạnh không cần phaœi dùng đến kích thích nào nữa. Nhưng ngày nay chúng ta đã làm nổ tung nó bằng caœ ngàn hình thức quaœng cáo, tuyên truyền, triển lãm đầy kích động và khêu gợi; và chúng ta đã trang bị cho sức mạnh dục tính bằng chuœ trương nói rằng sự kiềm hãm sinh lý là nguy hiểm và có thể gây nên những xáo trộn tinh thần.
Tuy nhiên, sự kiềm hãm tức là sự kiểm soát tính năng là nguyên tắc đầu tiên cuœa bất cứ nền văn minh nào. Trong xã hội văn minh tiên tiến hiện nay, chúng ta đã làm ô nhiễm bầu không khí giới tính bao quanh chúng ta — mức thôi thúc cuœa thân tâm muốn được thoœa mãn tình dục thật là to lớn.
Hậu quaœ cuœa việc khai thác tình dục này do những keœ lợi dụng ẩn nấp trong xã hội tiên tiến, thanh thiếu niên ngày nay phát huy mạnh mẽ thái độ đối với tình dục làm thành một mối lo ngại chung. Một thiếu nữ ngây thơ không dám tự do để đi đây đi đó mà không bị quấy rầy. Mặt khác phái nữ phaœi ăn mặc sao để đừng khơi động baœn chất thú tính ẩn tàng nơi đám thanh thiếu niên.
Con người là con vật duy nhất không có thời gian ngưng hoạt động giới tính theo tự nhiên để thân xác có thể hồi phục sinh khí. Bất hạnh thay ngành khai thác thương mại về baœn tính đa dâm nơi con người đã khiến nhân loại hiện đại bị đặt trước những chướng ngại tiếp diễn không ngưng cuœa sự kích thích tình dục từ mọi phía. Nhiều chứng loạn thần kinh trong đời sống ngày nay đều có dấu vết do tình trạng mất quân bình cuœa những chuyện tình. Người ta muốn đàn ông chỉ nên có một vợ, nhưng đàn bà lại được khuyến khích bằng mọi cách để có thể được tự mình trơœ nên "quyến rũ" không phaœi chỉ cho chồng, nhưng để kích thích nơi mỗi người đàn ông sự đam mê mà xã hội cấm người đó tham đắm vào. Nhiều xã hội cố gắng bắt buộc chế độ một vợ một chồng. Như vậy, một người đàn ông với nhiều nhược điểm vẫn có thể là một người đạo đức, có nghĩa là người đó vẫn trung thành với một vợ theo luật định. Sự nguy hiểm nơi đây nằm trong sự kiện là người biết suy nghĩ thừa thông minh để hiểu rằng những luật lệ ấy chỉ là nhân tạo và không có căn cứ nào trên nguyên tắc tiên nghiệm, phổ thông có giá trị nào caœ; những luật lệ ấy có khaœ năng rơi vào cách suy tư lầm lẫn giống như tất caœ những luật lệ luân thường đạo lý khác.
Tình dục được nên chỉ cho nhau ơœ nơi chốn thích hợp trong đời sống bình thường cuœa con người nhưng chẳng nên kiềm chế mất sức khoœe mà cũng chẳng nên thái quá không lành mạnh. Nó lúc nào cũng phaœi được ý chí kiểm soát, và nếu nó được xem như lành mạnh và nó được đặt trong phối caœnh thích hợp.
Không nên coi sinh lý như một chất liệu quan trọng nhất cho hạnh phúc cuœa đời sống lứa đôi. Những ai quá tham đắm có thể trơœ nên nô lệ cho nhục dục mà cuối cùng làm hại đến tình yêu và sự tương kính trong hôn nhân. Như trong mọi thứ, ta nên điều độ và có lý trí trong việc đòi hoœi sinh lý cuœa mình, cân nhắc tình caœm thân thiết và tính khí lẫn nhau.
Hôn nhân là một cam kết giữa người đàn ông và người đàn bà đi vào cuộc sống chung. Kiên nhẫn, khoan dung và hiểu biết là ba phẩm hạnh chính phaœi được phát triển và nuôi dưỡng bơœi hai người. Trong khi tình yêu là mối ràng buộc hai người với nhau thì phần vật chất cần thiết để gia đình được hạnh phúc nên do người đàn ông lo lắng để vợ chồng chia xeœ. Tiêu chuẩn cho một cặp hôn phối tốt đẹp phaœi là "cuœa chúng ta" chứ không phaœi là "cuœa anh" hay "cuœa tôi." Cặp vợ chồng tốt đẹp phaœi "mơœ rộng" con tim đối với nhau, và phaœi kiềm hãm sự vui chơi "bí mật." Ôm giấu mãi bí mật cho riêng mình có thể dẫn đến nghi kỵ và nghi kỵ là yếu tố có thể phá hoại tình yêu cuœa người hôn phối. Nghi kỵ nuôi dưỡng hờn nghen, hờn ghen tạo sân hận, sân hận làm tăng lòng oán ghét, oán ghét biến thành thù địch và thù địch là nguyên nhân cuœa khổ đau không thể taœ kể caœ đổ máu, tự tưœ và chí đến giết người.