NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Mùa Báo Hiếu Vu Lan lại về, trang nghiêm trong nghi lễ, trầm hùng trong tâm
tư toàn thể chư Tăng, Ni và Phật tử ở trong hay ngoài nước. Gặp thời
nhiễu nhương, đất nước chưa yên ổn, Chánh Pháp bị hủy báng, mới thấy
rằng các ngày Ðại lễ Phật giáo trở thành Thủ đô tâm linh, nơi quy tập
những khối lực tâm thành và chí nguyện Bồ tát của hàng triệu Phật giáo
đồ.
Thương thay thập loại chúng sinh
Phách đơn hồn chiếc lênh đênh quê người
.........
Ð
ạ
o vô thượng thần thông quảng đại
Chuyển pháp luân tam giới thập phương
Mùa Báo Hiếu, Ngày Xá tội vong nhân, Siêu độ hương linh Cửu huyền Thất
tổ...
qua bao đời các ý niệm tương duyên tương sinh ấy hiển lộ thành
nguyên lý sống, thành tác phong hằng nhật của Phật tử đối với sự trả
hiếu, và vun bồi nền móng gia đình cho quốc thổ và quốc thể Việt Nam
uy nghiêm tồn tại.
Tiến trình trả hiếu khởi đầu với sự nhận chân thực tại, như ngài
Mục Liên nhìn và thấy hình ảnh mẹ thống khổ nơi tận cùng địa ngục.
Nhưng làm sao để cứu mẹ? Phải phát bồ đề tâm cứu khổ, cứu mẹ ra
khỏi ngục A Tỳ. Phát bồ đề tâm thôi chưa đủ, vì bước phát tâm này
mới là nguyện lực cá nhân. Nguyện lực cá nhân cần có thêm sự trợ thủ
và chú nguyện của tập thể chư Tăng, một tập thể của Trí Tuệ Bát Nhã,
thì mới viên thành chí nguyện. Ðây là ba bước của tiến trình trả hiếu.
Suy ra mọi sự cứu khổ trên trần thế đều phải hội đủ quá trình ba
bước ấy: Một là, nhận chân thực tại; Hai là, nguyện ước trừ nguy;
Ba là, lực lượng từ bi cứu khổ. Một thôi chưa lay đổ được nghịch
cảnh, mà phải hòa hội ba lộ trình thể hiện nhất thiết chủng trí thì
mới chuyển hóa được thời cơ.
Chữ Hiếu trong đạo Phật không chỉ bao hàm cha mẹ trong đời này, mà xuyên
suốt lên tới Cửu huyền Thất tổ, nghĩa là cha mẹ nhiều đời trong hằng
hà sa số kiếp. Kinh sách thường viết "chúng sanh trong vô lượng kiếp
đều là cha mẹ, thân thuộc lẫn nhau." Như vậy, thì ngoài sự trả hiếu
cho cha mẹ hiện tiền, còn thêm sự trả hiếu cho cha mẹ nghìn muôn kiếp
trước. Hiếu hạnh của đạo Phật là lòng Ðại Từ tiến hành không ngừng
nghỉ. Trả hiếu cho cha mẹ đồng nghĩa với thương cứu chúng sinh. Vì chúng
sinh chẳng ai khác hơn là cha mẹ nghìn muôn kiếp trước của mình vừa
được thác sinh.
Cho nên gặp ai khổ lụy, bần hàn; gặp ai sa cơ, thất thế; gặp ai lâm cảnh
ngục tù, áp bức; gặp ai vô minh, phiền não; gặp ai tham luyến, sân si...
người Phật tử không thể nhắm mắt làm ngơ, mà phải đem tâm Ðại Bi bảo
bọc hết thảy chúng sinh, đem tâm Ðại Từ làm lợi ích cho hết thảy chúng
sinh, đem tâm Vô Ngại dẹp bỏ mọi chướng ngại cho kẻ khác. Người
Phật tử tùy hỷ với pháp lành, tùy thuận với quần sanh để giải thoát
nhân loại trầm luân khổ ách.
Mùa Báo Hiếu, Ngày Xá tội vong nhân, Siêu độ hương linh Cửu huyền Thất
tổ.
.. vào dịp chư Tăng xuất hạ ngày Tự Tứ, biểu hiện hoàn mãn Hiếu
hạnh mà cũng là lòng Ðại Từ của Pật giáo, vừa cho những vong linh khuất
bóng vừa cho chúng sinh hiện tiền. Như thế, người Phật tử Việt
Nam có thể hãnh diện làm kẻ thừa kế nền giáo lý cao cả của Ðức Phật
trong công cuộc tôn trọng và bảo vệ Linh quyền và Nhân quyền. Nhân
quyền cho người sống và Linh quyền cho người chết.
Năm trước, tôi đã cất lời kêu gọi hàng Cư sĩ Nam Nữ Phật tử mở
ra truyền thống mới về lễ nghi Hiếu hạnh. Nghĩa là sau khi làm lễ
Vu Lan ở chùa, về nhà nên thiết lễ cầu nguyện tại gia cho cha mẹ hiện
tiền cũng như tổ tiên quá khứ. Làm sao cho từ nay, nghi lễ này trở thành
phong tục mới, tập quán mới nhằm giáo dục cho con cháu về chữ Hiếu đối
với cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Ðây sẽ là cái Tết Hiếu thuận, sau Tết
Nguyên đán và trước Tết Trung thu của các cháu thiếu nhi hằng năm.
Tôi cũng đã tha thiết, nay xin lặp lại, kêu gọi chư Tăng Ni, hàng Trưởng
tử của Như Lai, đã cát ái từ thân, thì sự truyền thừa của Chánh Pháp,
cũng như sự bảo vệ quê hương nơi mình hành đạo, chính là sự nối dõi
của đạo Hiếu đối với Ðức Thế Tôn. Kính xin chư Liệt vị Tôn túc hãy
tâm niệm cho điều ấy, mà xích lại gần nhau hơn bao giờ, để thực hành
các chí nguyện cao cả của người Tăng sĩ, mà mỗi bước đi đều hướng
tới những phương trời cao rộng.
Ð
ược như vậy, cuộc khủng hoảng văn hóa, xã hội, chính trị và đạo lý
trầm trọng ở nước ta mới có cơ chấm dứt, nền văn hiến Việt mới
phục Hồi và Phật đạo tăng huy.
NAM MÔ ÐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT
Quảng Ngãi, Mùa Vu Lan, Phật lịch 2546
