KINH KIM QUANG MINH
QUYỂN III
PHẨM THỨ MƯỜI
TÁN CHỈ QUỈ THẦN
Bấy giờ Đại Tướng Tán Chỉ Quỉ thần cùng với hai mươi tám bộ Quỉ Thần liền từ chỗ ngồi đồng loạt đứng dậy, trịch vai áo phaœi, quì gối chắp tay mà bạch Phật rằng:
Bạch Đức Thế Tôn! Kinh Kim Quang Minh tối nhiệm mầu nầy, hoặc đời hiện tại và đời vị lai, bất kỳ chỗ nào, hoặc ơœ thành thị, hoặc nơi thôn xóm, hoặc chốn núi rừng, hoặc giữa chỗ không, hoặc trong cung vua, bất luận kinh nầy truyền bá đến đâu con sẽ cùng với hai mươi tám bộ Đại Quỉ Thần nầy, theo đến chỗ đó, ẩn hình uœng hộ cho người nói pháp tiêu các điều ác, khiến Pháp sư ấy được sự an ổn.
Đồng thời những người nghe pháp, bất luận đàn ông, đàn bà, con trai, con gái, đối với kinh nầy, cho đến chỉ nghe danh một Như Lai hay nghe danh một vị Đại Bồ Tát, và nghe tên cuœa đầu đề kinh nầy, thọ trì đọc tụng, con sẽ theo hầu, thường trực uœng hộ, diệt trừ hết các điều ác cho họ, khiến họ an ổn. Kể caœ quốc gia, xóm làng, thành quách, hoặc nơi cung vua, chỗ có nhà cưœa, hoặc giữa chỗ không đều cũng như vậy.
Bạch đức Thế Tôn! Vì nhơn duyên gì, con tên Tán Chỉ Đại Tướng Quỉ thần. Xin Thế Tôn sẽ tự chứng biết cho.
Kính bạch Thế Tôn! Con biết tất caœ Pháp và Duyên Pháp, hiểu rõ toàn thể các pháp, và từng phần vị các pháp, như pháp an trú các pháp như tánh. Đối với các pháp chấp nhận tất caœ.
Kính bạch Thế Tôn! Con hiện trí sáng không thể nghĩ bàn, đuốc trí, hạnh trí không thể nghĩ bàn, tập trung trí tuệ không thể nghĩ bàn, caœnh giới trí tuệ không thể nghĩ bàn! Bạch đức Thế Tôn! Con đối các pháp, hiểu biết chơn chánh, quán sát chơn chánh, phân biệt chơn chánh, hiểu rõ các pháp nhơn duyên chơn chánh; trí giác chơn chánh.
Bạch Đức Thế Tôn! Do đó nên con tên là Tán Chỉ Đại Tướng Quỉ Thần.
Kính bạch Thế Tôn! Tán Chỉ Đại Tướng con sẽ làm cho người nói pháp nầy lời lẽ trang nghiêm, biện tài bất tuyệt; chất vị tinh khí đều từ các lỗ chân lông theo vào, làm cho vị ấy thân lực đầy đuœ, tâm hồn sáng suốt, thành tựu trí tuệ không thể nghĩ bàn, giữ được chánh niệm, những việc như vậy đều được đầy đuœ, thân tâm vui veœ, không bị moœi mệt. Nhờ vậy mà có thể vì chúng sanh giaœng nói kinh này, phổ biến rộng rãi. Nếu có chúng sanh nào đã từng ơœ chỗ trăm ngàn Phật gieo trồng thiện căn. Người nói pháp nầy vì chúng sanh ấy ơœ cõi Diêm Phù phổ biến kinh điển tối nhiệm mầu nầy, không để đoạn tuyệt.
Vô lượng chúng sanh nghe được kinh nầy, sẽ được trí tuệ không thể nghĩ bàn, chứa nhóm công đức không thể nghĩ bàn! ƠŒ đời vị lai vô lượng ức kiếp thường được khoái lạc trong cõi Người, Trời, sẽ gặp chư Phật, mau được chứng thành Chánh đẳng Chánh giác. Tất caœ caœnh khổ trong ba đường ác vĩnh viễn xa lìa!
Nam mô Baœo Hoa Công Đức Haœi Lưu Ly Kim Sơn Quang Chiếu Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri.
Nam mô Vô lượng bách thiên ức na do tha Trang nghiêm kỳ thân Thích Ca Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, đã đốt lên cây đuốc pháp sáng soi nhiệm mầu như thế!
Nam mô Đệ Nhất Oai Đức Thành Tựu Chúng Sự Đại Công Đức Thiên.
Nam mô Bất khaœ tư lương trí tuệ công đức thành tựu Đại Biện Thiên.
PHẨM THỨ MƯỜI MỘT
CHÁNH LUẬN
Bấy giờ Phật baœo Kiên Lao Địa Thần:
Quá khứ có vua tên Lực Tôn Tướng, vua có Thái tưœ tên là Tín Tướng, chẳng bao lâu sẽ được kế vương vị, thống lãnh quốc gia. Khi ấy nhà vua baœo Thái tưœ rằng:
ƠŒ đời có bộ Chánh Luận quí báu khéo y theo đó cai trị quốc gia. Lúc xưa hồi ta còn là Thái tưœ, khi sắp kế vị, bấy giờ Phụ vương vì ta, đem bộ Chánh Luận ấy ra giaœng nói ta nghe, ta nhờ luận đó, trong hai vạn năm cai trị quốc gia thường được an ổn. Chưa từng một niệm làm việc phi pháp, và không bao giờ có lòng thiên vị đối với bà con quyến thuộc cuœa mình.
Những gì gọi là Chánh luận trị đời?
Kiên Lao Địa Thần! Lúc bấy giờ vua Lực Tôn Tướng vì Thái tưœ Tín Tướng nói bài kệ nầy:
Ta nay sẽ nói
Chánh luận các vua,
Vì lợi chúng sanh,
Dứt mọi nghi hoặc,
Tất caœ Nhơn vương,
Thiên vương các cõi
Cần phaœi hoan hỉ
Chắp tay lắng nghe.
Các vua hội họp
Tại núi Kim Cang.
Thiên Vương Hộ Thế
Thưa hoœi Phạm vương:
Đấng Đại Sư Phạm
Tự tại trong đời,
Hay trừ nghi hoặc,
Vì tôi đoạn trừ!
Vì sao là Người,
Được gọi là Trời?
Vì sao vua Người,
Lại gọi Thiên Tưœ?
Sanh trong loài Người
ƠŒ cung điện vua,
Chánh pháp trị đời
Mà gọi là Trời?
Thiên vương Hộ Thế
Hoœi việc ấy rồi,
Phạm thiên Tôn sư
Liền nói kệ rằng:
Tuy ông nay đây
Hoœi ta nghĩa ấy,
Nhưng ta phaœi vì
Tất caœ chúng sanh
Trình bày rõ ràng
Thắng luận thứ nhất:
Nhơn vì tập nghiệp
Sanh trong cõi Người,
Thống lãnh quốc độ
Nên gọi Nhơn vương.
Khi ơœ trong thai,
Chư Thiên baœo hộ,
Hoặc baœo hộ trước
Nhiên hậu nhập thai.
Tuy sanh trong Người
Được làm vua Người,
Vì được Trời hộ,
Nên gọi Thiên Tưœ!
Băm ba cõi Trời
Đều đem phước mình
Phân cho vị ấy,
Nên gọi Thiên Tưœ.
Thần lực gia hộ
Nên được tự tại,
Xa lìa pháp ác,
Ngăn không cho khơœi,
An trú thiện pháp,
Tu hành tăng trươœng.
Hay khiến chúng sanh
Nhiều phước sanh Thiên,
Ít hơn làm vua,
Cũng gọi chấp lạc.
Chúa tể La Sát
Hay ngăn việc ác,
Cũng gọi cha mẹ
Dạy baœo tu thiện.
Thị hiện quaœ báo
Chư Thiên uœng hộ.
Các nghiệp thiện, ác
Hiện tại vị lai,
Hiện thọ quaœ báo
Chư Thiên uœng hộ!
Nếu có keœ ác
Boœ qua không hoœi,
Không trị tội họ,
Không dạy chơn chánh,
Boœ lìa pháp lành,
Tăng trươœng việc ác.
Nên khiến trong nước
Nhiều keœ gian loạn.
Băm ba cõi Trời
Đều sanh sân hận.
Do vị quốc vương
Không trị keœ ác.
Gian trá đầy dẫy
Phá hoại quốc gia!
Oán địch phương khác
Tranh nhau xâm lược,
Tiền tài baœo vật,
Cuœa caœi nhà mình,
Những bọn trộm cướp
Tranh nhau cướp giựt.
Trị đời đúng pháp,
Tránh những việc trên.
Nếu cứ dung túng,
Nước sẽ tiêu diệt!
Thí như voi dữ
Dậm đạp ao sen,
Như nổi gió bão,
Thường đổ mưa to,
Sao xấu xuất hiện,
Nhật nguyệt u ám,
Ngũ cốc cây trái
Đều không tươi tốt.
Do vua bất chánh,
Khiến nước cơ cẩn!
Các cõi Thiên cung
Đều sanh lo buồn.
Do vua bạo ngược,
Không tu việc lành.
Các vị Thiên vương
Đều baœo nhau rằng:
Vua nầy làm ác,
Làm bạn keœ ác!
Vì tạo điều ác
Nên chư Thiên giận,
Vì chư Thiên giận
Nên nước suy bại.
Binh đao phi pháp,
Gian trá đấu tụng,
Tật dịch tai bệnh
Xaœy ra trong nước.
Chư Thiên lập tức
Boœ lìa vua nầy,
Khiến nước suy bại,
Sanh ra sầu khổ!
Anh em, chị em,
Vợ con quyến thuộc
Lưu vong ly biệt,
Thân bị tiêu diệt!
Thường bị sao rơi,
Hiện hai mặt trời,
Giặc cướp phương khác
Xâm lược nước ấy.
Nhân dân thường bị
Đói khổ, tật dịch.
Đại thần quan trọng
Boœ đi nơi khác,
Voi ngựa, xe cộ...
Giây phút tan nát!
Tài saœn, nhà cưœa
Thuộc cuœa quốc gia,
Tranh nhau cướp đoạt,
Đao binh chết chóc!
Các thứ ngôi sao
Trái mất thường lệ,
Các thứ tật dịch
Lan tràn caœ nước.
Bọn được ân lộc
Lãnh chức đại thần,
Các bọn quan liêu
Chuyên làm phi pháp.
Làm ác như thế
Riêng được ân suœng,
Những người tu thiện
Ngày càng suy giaœm.
Với keœ làm ác
Lại sanh cung kính,
Thấy người tu thiện
Tâm không đoái đến!
Nên khiến thế gian
Tai biến nổi lên,
Tinh tú thất thường,
Mưa hung gió dữ...!
Phá hoại chánh pháp
Tối cao, tối thượng,
Các loài súc sanh
Phá chất đất mầu.
Kính keœ tệ ác,
Chê bai người lành.
Nên Trời mưa dữ,
Đói khát dịch chết!
Bắp lúa, khoai trái
Giaœm mất chất vị.
Sanh nhiều thứ bệnh
Đầy dẫy caœ nước,
Cây trái ngon ngọt
Ngày càng giaœm ít,
Chất vị đắng rít
Mỗi lúc thêm nhiều!
Những nơi công viên
Thắng caœnh ngoạn mục
Đều bị khô tàn,
Không thể vui được.
Những đồ ăn uống
Có chất thượng vị
Dần dần tổn giaœm,
Ăn không đuœ bổ,
Nhan sắc xấu xa,
Khí lực suy kém.
Phàm đồ ăn uống
Không biết nhàm đuœ,
Tinh lực mạnh mẽ
Đều bị tiêu mất,
Trong nước đầy dẫy
Những bọn biếng nhác,
Đuœ các thứ bệnh
Thúc bách thân thể.
Ác tinh biến động,
La sát lộng hành.
Nếu có vị vua
Làm điều phi pháp,
Tăng trươœng ác đaœng,
Tôn Nhơn Thiên đạo
ƠŒ trong ba cõi
Bị nhiều khổ não!
Vô lượng việc ác
Khơœi lên như thế.
Đều do vị vua
Dung túng quyến thuộc
Tạo các việc ác
Boœ qua không trị.
Nếu là người được
Chư Thiên uœng hộ,
Làm vua như vậy,
Trọn không làm ác.
Có người tu thiện
Được sanh cõi Trời,
Keœ làm bất thiện
Đọa ba đường ác.
Băm ba cõi Trời
Đều sanh ray rứt!
Do vua dung ác
Boœ qua không răn,
Trái nghịch chư Thiên,
Trái lời cha mẹ,
Làm con bất hiếu,
Không thể trị chánh,
Tạo việc gian ác,
Keœ hoại quốc gia
Không nên dung túng,
Phaœi chánh trị tội.
Thế nên chư Thiên
Hộ trì vua ấy,
Để diệt ác pháp.
Vì tu thiện nghiệp,
Chánh trị hiện thế
Vương vị càng tăng,
Nên phaœi nói rõ
Nghiệp thiện, bất thiện,
Chỉ bày nhơn quaœ
Nên được làm vua,
Chư Thiên hộ trì,
Lân bang giúp đỡ,
Vì mình, vì người
Tu chánh trị quốc.
Có keœ hoại nước
Cần phaœi chánh giáo,
Vì thân, vì nước
Tu hành chánh pháp.
Không nên làm ác,
Không nên dung túng.
Có những việc khác
Không thể hoại nước,
Vì nhơn đa gian
Nhiên hậu khuynh bại!
Nếu khơœi đa gian
Phá hoại quốc gia,
Thí như voi lớn
Dậm phá ao sen.
Oán hận chư Thiên,
Nên Thiên phiền não,
Khơœi các việc ác
Đầy dẫy quốc gia.
Thế nên phaœi theo
Chánh pháp trị đời.
Dùng thiện trị nước,
Không thuận phi pháp,
Thà boœ thân mạng,
Chẳng vì quyến thuộc,
Người thân hay sơ,
Tâm thường bình đẳng,
Coi người thân sơ
Dung hòa như một.
Chánh hạnh danh xưng
Lưu truyền ba cõi!
Chánh pháp trị nước,
Nhiều người làm thiện
Thường dùng thiện tâm
Chiêm ngưỡng quốc vương
Hay khiến cõi Trời
Ngày càng thêm nhiều!
Thế nên chánh trị
Gọi là Nhân vương.
Tất caœ chư Thiên
Ái hộ Nhân vương,
Cũng như cha mẹ
Ái hộ người con.
Nên khiến Nhật Nguyệt
Và các Ngôi Sao,
Xuất hiện đúng thời,
Không sai thường lệ,
Mưa, gió thuận hòa,
Không bị tai ách,
Khiến cho quốc gia
Phong thạnh an lạc!
Lợi ích nhân dân,
Chư Thiên đông đaœo.
Vì lẽ đó nên,
Các vị Quốc vương
Thà boœ thân mạng,
Không nên làm ác.
Không nên boœ lìa
Chánh pháp cao quí.
Do nhờ chánh pháp.
Người đời được vui.
Thường phaœi gần gũi
Người tu chánh pháp.
Chứa nhóm công đức
Trang nghiêm baœn thân.
Đối với bà con
Thường biết vừa đuœ.
Phaœi xa người ác
Tu hành chánh pháp.
An ổn chúng sanh
Với các pháp lành.
Dạy baœo ngăn ngừa
Khiến xa điều ác.
Do đó quốc gia
Giàu mạnh an lạc!
Quốc vương cũng được
Oai đức đầy đuœ!
Những người dân nào
Làm các việc ác,
Cần phaœi ngăn chận,
Giáo hóa đúng pháp.
Nhất định quốc vương
Danh dự xứng đáng!
Khéo léo cai trị
An ổn chúng sanh!
ª
PHẨM THỨ MƯỜI HAI
THIỆN TẬP
Lúc bấy giờ Đức Như Lai lại vì Địa Thần nói những nhơn duyên xa xưa, Ngài nói kệ rằng:
Xưa ta từng làm
Chuyển luân Thánh vương
Boœ bốn đại địa (1),
Và caœ đại haœi,
Lại ơœ thời đó
Dùng các vật báu
Trong khắp thiên hạ
Dâng cúng chư Phật.
Phàm khi bố thí,
Đem các vật quí,
Đều xaœ boœ hết,
Không hề ái tiếc.
ƠŒ đời quá khứ
Trong vô số kiếp,
Vì cầu chánh pháp
Thường boœ thân mạng,
Lại không thể nghĩ
Nhiều kiếp quá khư,
Có đức Thế Tôn
Hiệu là Baœo Thắng,
Đức Thế Tôn ấy
Sau khi Niết bàn,
Thì có Thánh vương
Tên là Thiện Tập,
Thế lực chánh trị
Rất là rộng rãi,
ƠŒ trong thiên hạ,
Rất được tự tại!
Vua ấy có thành
Tên Thuœy Âm Tôn,
ƠŒ trong thành ấy,
Lo việc trị hóa,
Đêm nguœ nằm mộng
Nghe công đức Phật,
Và thấy tỳ khưu
Tên là Baœo Minh
Khéo hay tuyên dương
Chánh Pháp Như Lai
Tên Kim Quang Minh
Kinh điển nhiệm mầu
Sáng như ban ngày
Đều hay chiếu khắp!
Chuyển luân Thánh vương
Chiêm bao thấy thế,
Liền thức giấc dậy,
Thân tâm vui veœ,
Vội rời cung điện
Đến chỗ tịnh xá (2)
Cúng dường cung kính
Các Đại Thánh chúng,
Hoœi các đại đức
Trong Đại chúng nầy,
Có vị tỳ khưu
Tên là Baœo Minh
Thành tựu tất caœ
Các công đức chăng?
Lúc ấy Baœo Minh
ƠŒ trong hang đá
An tọa bất động
Suy nghĩ chánh niệm,
Chuyên chú đọc tụng
Kinh Kim Quang Minh.
Có vị tỳ khưu
Liền dẫn nhà vua
Đi đến chỗ hang
Nơi Baœo Minh ơœ,
Khi ấy Baœo Minh
Vẫn còn an tọa,
Hình dung đặc biệt
Oai đức rực rỡ!
Liền chỉ vua rằng
Vị trong hang ấy
Là thầy Baœo Minh
Mà vua đã hoœi,
Hay trì tụng pháp
Thậm thâm chư Phật,
Kinh Kim Quang Minh
Vua trong các kinh!
Thì vua Thiện Tập
Lập tức lễ kính
Tỳ khưu Baœo Minh
Và nói thế này:
Mặt như trăng tròn
Oai đức rực rỡ!
Xin nguyện vì con
Trình bày được rõ
Kinh Kim Quang Minh
Vua trong các kinh.
Khi ấy Baœo Minh
Liền nhận lời thỉnh.
Hứa vì vua nói
Kinh Kim Quang Minh.
Ba ngàn đại thiên
Thế giới chư Thiên
Biết sẽ nói pháp,
Đều sanh hoan hyœ.
ƠŒ chỗ sạch sẽ
Thanh tịnh vi diệu,
Dùng các vật báu
Traœi lên mặt đất,
Nước thơm thượng hạng
Dùng đem rưới khắp,
Các thứ hoa đẹp
Raœi khắp chỗ đó.
Khi ấy nhà vua
Tự traœi pháp tòa,
Treo các phan cái
Trang hoàng đuœ thứ
Tốt đẹp nhiệm mầu,
Dùng các bột hương
Raœi khắp chung quanh
Pháp tòa cao lớn.
Tất caœ chư Thiên,
Rồng và Quỉ thần,
Ma Hầu La Già,
Khẩn Na La thaœy...
Trên Trời raœi xuống
Hoa Mạn Đà La
Cùng khắp pháp tòa,
Đầy caœ nơi đó,
Không thể nghĩ bàn,
Trăm ngàn vạn ức,
Không thể tính kể!
Vô lượng chư Thiên
Đồng thời đều đến
Họp chỗ nói pháp.
Khi ấy Baœo Minh
Trong hang đi ra,
Chư Thiên lập tức
Dùng hoa Ta La
Đem dâng cúng dường
Baœo Minh tỳ khưu
Lúc đó Baœo Minh
Tắm rưœa thân thể,
Đắp y trang nghiêm
Đến chỗ pháp tòa
Chắp tay kính lễ.
Nơi pháp tòa ấy,
Tất caœ Thiên vương
Và các Thiên nhơn
Raœi các hoa báu:
Hoa Mạn Đà La,
Đại Mạn Đà La,
Ma Ha Mạn Thù...
ƠŒ trong hư không
Vô lượng trăm ngàn
Các thứ kỹ nhạc
Không khaœy tự kêu.
Tỳ khưu Baœo Minh
Người hay thuyết pháp
Liền lên pháp tòa
Ngồi thế kiết già,
Và niệm mười phương
Thiên ức Thế Tôn
Vô lượng chư Phật
Không thể nghĩ bàn!
Đối với chúng sanh
Hưng tâm Đại Bi.
Và vua Thiện Tập
Thống lãnh xứ sơœ
Rộng rãi cùng khắp
Nơi Nhật Nguyệt chiếu.
Thời vị thuyết pháp
Liền vì nhà vua
Trình bày giaœng nói
Kinh điển nhiệm mầu.
Khi ấy Đại vương
Vì được nghe pháp,
ƠŒ trước tỳ khưu
Đứng thẳng chắp tay
Chăm nghe chánh pháp,
Tán thán hay thay!
Tâm vua buồn bã,
Khóc lóc rơi lụy!
Bỗng lại vui mừng,
Tâm ý hớn hơœ.
Vì muốn cúng dường
Kinh điển nầy vậy.
Khi ấy nhà vua
Dâng ngọc như ý,
Vì các chúng sanh
Phát đại thệ nguyện:
Nguyện ngày nay đây
Cõi Diêm Phù Đề
Đều mưa vô lượng
Các thứ baœo vật:
Vàng, ngọc, baœy báu
Và ngọc anh lạc.
Do nhơn duyên ấy
Khiến cho tất caœ
Vô lượng chúng sanh
Đều được khoái lạc!
Ngay trong lúc ấy
Liền mưa baœy báu.
Các thứ trang sức
Thiên quan đai ngọc,
Đuœ loại anh lạc.
Cỗ bàn ngon ngọt
Thaœy đều đầy đuœ
Khắp caœ thiên hạ.
Khi ấy nhà vua
Liền đem baœy báu
Vô lượng như vậy
Đầy caœ thiên hạ,
Đem dùng bố thí,
Cúng dường Tam Baœo
Trong thời mạt pháp
Đức Phật Baœo Thắng.
Tỳ khưu vì vua
Thuyết pháp khi ấy
Là Phật A Súc
Hiện bây giờ đây;
Còn vua Thiện Tập
Nghe pháp hồi đó
Nay chính thân ta
Thích Ca Văn đây;
Ta lúc bấy giờ
Boœ caœ đại địa,
Baœy báu thiên hạ
Đem ra bố thí,
Mới được nghe kinh
Kim Quang Minh nầy!
Nghe kinh nầy rồi
Xưng rằng: Lành thay!
Vì nhờ nhơn duyên
Do căn lành ấy,
Thân đặng sắc vàng
Trăm phước trang nghiêm
Thường được vô lượng
Trăm ngàn vạn ức
Các loại chúng sanh
Đều ưa xem thấy,
Đã được thấy rồi,
Không có nhàm chán.
Quá khứ chín mươi
Chín ức thiên kiếp
Thường được làm vị
Chuyển luân Thánh vương
Cũng ơœ vô lượng
Trong trăm ngàn kiếp
Thường được thống lãnh
Các Tiểu quốc vương.
Không thể nghĩ bàn
Nhiều kiếp thường làm
Thích Đề Hoàn Nhơn
Và Tịnh Phạm vương.
Lại thường gặp được
Mười phương Thế Tôn
Vô số vô lượng
Không thể nghĩ bàn!
Được các công đức
Vô lượng vô biên,
Đều do nghe kinh
Và xưng lành thay!
Như ta đã nguyện
Và nay đã được
Thành tựu Bồ đề
Và Chánh Pháp Thân!
ª
PHẨM THỨ MƯỜI BA
QUỈ THẦN
Bấy giờ Phật baœo Công Đức Thiên rằng:
Nếu Thiện Nam tưœ, Thiện Nữ nhơn nào muốn dùng những thứ phẩm vật quí báu không thể nghĩ bàn để cúng dường Phật quá khứ, vị lai và Phật hiện tại; cũng như muốn biết hạnh nguyện sâu xa ba đời chư Phật. Người ấy cần phaœi quyết định chí tâm, tùy chỗ nào có phổ biến kinh nầy. Hoặc nơi thành thị, thôn làng, tư gia, hoặc ơœ chỗ không, chánh niệm không loạn, chí tâm nghe kinh pháp mầu nhiệm nầy.
Khi ấy Thế Tôn trùng tuyên nghĩa nầy, nên nói kệ rằng:
Nếu muốn cúng dường
Tất caœ chư Phật;
Muốn biết hạnh nguyện
Ba đời chư Phật.
Cần phaœi đi đến
Thành thị, xóm làng,
Chỗ có kinh nầy,
Chí tâm nghe giaœng.
Kinh điển nhiệm mầu
Không thể nghĩ bàn!
Công đức rộng lớn
Vô lượng vô biên!
Hay khiến tất caœ
Chúng sanh giaœi thoát,
Độ vô lượng khổ
Tất caœ các cõi.
Kinh nầy thậm thâm,
Sơ, Trung, Hậu thiện
Không thể nói được!
Thí dụ so sánh,
Giaœ sưœ hằng sa
Đại địa vi trần,
Nước các biển lớn,
Tất caœ các núi...
Những vật như thế,
Không thể ví dụ!
Nếu nhập kinh nầy
Tức nhập pháp tánh,
Thâm hiểu pháp tánh,
An trú pháp tánh.
Tức ơœ trong kinh
Kim Quang Minh nầy
Mà được thấy ta
Thích Ca Mâu Ni.
A tăng kỳ kiếp
Không thể nghĩ bàn.
Sanh trong Trời, Người
Thường được khoái lạc
Vì hay được nghe,
Tin hiểu kinh nầy.
Như vậy chứa nhóm
Vô lượng công đức
Không thể nghĩ bàn
Đều đã hoàn toàn!
Tùy ơœ chỗ nào,
Hoặc trăm do tuần,
Dẫu lưœa cháy khắp,
Cần phaœi vượt qua,
Hoặc đến xóm làng,
Hoặc A Lan Nhã,
Đến tại pháp hội
Chí tâm nghe giaœng,
Vì nghe kinh nầy,
Ác mộng, độc dược,
Các thứ sao xấu,
Tai biến tật dịch...
Tất caœ việc ác
Đều bị tiêu diệt.
Tại chỗ đạo tràng,
Ngồi trên pháp tòa,
Thuyết kinh điển nầy,
Viết chép đọc tụng...
Vị pháp sư ấy
Nếu xuống pháp tòa,
Khi ấy đại chúng
Cũng thấy nơi đó
Vẫn có người thuyết,
Hoặc Phật Thế Tôn,
Hoặc thấy tượng Phật,
Tượng chư Bồ Tát:
Phổ Hiền Bồ Tát,
Văn Thù Sư Lợi,
Di Lặc Đại sĩ
Và các hình tượng...
Thấy đuœ tất caœ
Những việc ấy xong,
Lập tức biến mất,
Trơœ lại như trước!
Thành tựu tất caœ
Công đức như thế,
Lại được chư Phật
Đồng thanh ngợi khen,
Oai đức tướng mạo
Vô lượng vô biên!
Danh vang cùng khắp.
Hay trừ oan gia,
Oán tặc phương khác,
Hay khiến lui tan.
Thân lực mạnh mẽ,
Hay phá cường địch.
Vô lượng ác nghiệp,
Ác mộng tâm phiền...
Việc ác như vậy
Đều được tiêu diệt.
Nếu vào quân trận
Thường hay thắng giặc,
Danh vang cùng khắp
Cõi Diêm Phù Đề.
Cũng hay đánh dẹp
Tất caœ oán địch.
Xa các việc ác,
Tu các điều lành.
Vào trận được thắng,
Tâm thường vui veœ.
Đại Phạm Thiên vương,
Băm ba cõi Trời,
Thiên vương Hộ thế,
Kim Cang Mật Tích,
Chư Quỉ Thần vương,
Tán Chỉ Đại Tướng,
Quỉ Thiền Na Anh
Và Khẩn Na La,
A Nậu Đạt Long,
Ta Kiệt La vương,
A Tu La vương,
Ca Lầu La vương.
Đại Biện Thiên thần
Và Công Đức Thiên.
Các vị Thiện Thần
Thượng thuœ như thế,
Thường phaœi cúng dường
Người thuyết pháp nầy.
Sanh trươœng Tháp pháp
Không thể nghĩ bàn.
Chúng sanh xem thấy
Cung kính hoan hyœ!
Các vị Thiên vương
Cũng đều suy nghĩ,
Mà baœo nhau rằng
Khiến chúng sanh nầy
Đều được thành tựu
Vô lượng oai đức.
Nếu hay đi đến
Chỗ pháp hội ấy,
Người như thế là
Thành tựu thiện căn.
Nếu có người nghe
Kinh thậm thâm nầy,
Sưœa soạn trang nghiêm
Đến chỗ pháp hội,
Tâm sanh chánh tín
Không thể nghĩ bàn,
Cúng dường cung kính
Tháp pháp vô thượng,
Đại bi như vậy,
Lợi ích chúng sanh,
Tức là kho chứa
Vô lượng pháp baœo.
Hay nhập thậm thâm
Vô lượng pháp tánh!
Do dùng tịnh tâm
Nghe kinh điển nầy.
Những người như thế
Đều do quá khứ
Cúng dường vô lượng
Trăm ngàn chư Phật.
Do thiện căn ấy,
Vô lượng nhơn duyên
Nên mới được nghe
Kinh Kim Quang Minh,
Chúng sanh như vậy
Thường được vô lượng
Chư Thiên Thần vương
Ái kính hộ vệ,
Đại Biện Công Đức,
Thiên Vương hộ thế,
Vô Lượng Quỉ Thần
Và các Lực sĩ...
Ngày đêm siêng năng
UŒng hộ bốn phương,
Khiến không tai họa,
Hằng lìa caœnh khổ.
Thích Đề Hoàn Nhơn
Và Nhật Nguyệt Thiên,
Diêm Ma La vương,
Các Thần Gió, Nước...
Vi Đà Thiên Thần
Và Tì Nựu Thiên,
Đại Biện thiên thần
Và Tự Tại Thiên
Thần Lưœa vân vân...
Đại Lực dõng mãnh
Thường hộ thế gian
Ngày đêm không rời.
Đại Lực Quỉ vương,
Thần Na La Giêng,
Ma Hê Thuœ La,
Hai mươi tám bộ,
Tất caœ quỉ thần,
Tán Chỉ làm đầu,
Trăm ngàn quỉ thần,
Thần túc đại lực
UŒng hộ tất caœ
Khiến không sợ sệt.
Kim Cang Mật Tích
Đại Quỉ Thần vương
Cùng với quyến thuộc
Năm trăm đồ đaœng,
Tất caœ đều là
Những Đại Bồ Tát
Cũng đều uœng hộ
Người nghe kinh nầy.
Ma Ni Bạt Đà
Đại Quỉ Thần vương,
Phú Na Bạt Đà
Và Kim Tỳ La,
A La Bà Đế,
Tân Đầu Lô Già,
Huỳnh Đầu Đại Thần,
Mỗi mỗi vị thần
Đều có năm trăm
Quyến thuộc quỉ thần
Cũng thường uœng hộ
Người nghe kinh nầy.
Chất Đa Tư Na
A Tu La vương,
Và Càn Thát Bà,
Na La La Xà,
Kỳ Na Ta Bà,
Ma Ni Càn Đà
Và Ni Kiền Đà,
Đại thần Chuœ Mưa
Đại thần Ẩm Thực,
Ma Ha Già Trá,
Kim Sắc Phát thần,
Bán Kỳ quỉ thần
Và Bán Chi La,
Xa Bát La Bà,
Có Đại Oai Đức,
Bà Na Lợi thần,
Đàm Ma Bạt La,
Ma Kiệt La Bà,
Châm Phát quỉ thần,
Tú Lợi Mật Đa,
Lặc Na Sí Xa,
Ma Ha Bà Na
Và Quân Đà Giá,
Kiếm Ma Xá Đế.
Lại có Đại Thần
Xa La Mật Đế,
Hê Ma Bạt Đà,
Tát Đa Kỳ Lê,
Đa Hê Ba Hê,
A Già Bạt La,
Chi La Ma Già,
Ương Quật Ma La,
Những vị thần ấy
Đều có vô lượng
Thần túc đại lực
Thường hay uœng hộ
Những người nghe kinh
Kim Quang Minh nầy!
A Nậu Đạt Long,
Ta Già La vương,
Mục Chơn Lân vương,
Thi La Bát vương.
Nan Đà Long vương,
Bạt Nan Đà vương,
Tất caœ như vậy
Trăm ngàn Long vương
Dùng Đại thần lực
Thường đến uœng hộ
Người nghe kinh nầy
Ngày đêm không rời!
Ba Lợi La Hầu
A Tu La vương,
Tì Ma Chất Đa,
Cho đến Mậu Chỉ,
Thiểm Ma Lợi Tưœ,
Ba Ha Lê Tưœ,
Khư La Đằng Đà
Cho đến Kiền Đà,
Tất caœ đều là
A Tu La vương
Có thần lực lớn
Thường đến uœng hộ
Người nghe kinh nầy
Ngày đêm không rời.
Hoa lợi Đế Nam,
Các Quỉ Mẹ Con,
Và năm trăm Thần
Thường đến uœng hộ
Người nghe kinh nầy,
Hoặc nguœ hoặc thức.
Đại quỉ Chiên Đà
Và Chiên Đà Lợi,
Các Cưu La Nữ,
Cưu La Đàn Đề
Ăn tinh khí người,
Những quỉ thần ấy
Đều có Đại lực
Thường hay uœng hộ
Người thọ trì kinh
Mười phương thế giới.
Các Đại Biện Thiên,
Vô lượng Thiên Nữ,
Các Công Đức Thiên
Đều cùng quyến thuộc,
Địa Thần Kiên Lao,
Những vị Đại Thần
Vườn Rừng Cây Trái,
Các vị Thần ấy
Sanh tâm hoan hyœ
Đều đến uœng hộ,
Gần gũi mến ưa
Kinh Kim Quang Minh!
Với các chúng sanh
Sắc lực sống lâu,
Công Đức uy nghi,
Trang nghiêm khác thường
Các thứ ngôi sao
Tai quái biến dị
Đều hay tiêu diệt,
Không thể lưu hại.
Đêm nằm mộng dữ
Thức dậy lo buồn,
Việc ác như vậy
Thaœy đều tiêu diệt.
Địa Thần Đại Lực
Thế phần rất nhiều.
Vì sức kinh nầy
Hay biến chất vị
Khắp caœ đại địa
Đến cõi Kim Cang
Dày mười sáu vạn
Tám ngàn do tuần,
Bao nhiêu khí vị
Biến khắp trong đó.
Đều khiến tuôn ra
Đượm nhuần chúng sanh,
Nhờ sức kinh nầy
Hay khiến vị đất
Đều hiện trên mặt
Dày trăm do tuần.
Cũng khiến chư Thiên
Rất được tinh khí,
Đầy đuœ thân lực
Vui veœ khoái lạc:
Trong Diêm Phù Đề
Có các vị Thần
Tâm sanh vui veœ
Thọ lạc vô lượng,
Vì sức kinh nầy
Chư Thiên hoan hỉ.
Trăm giống lúa trái
Đều được tốt tươi,
Tòng lâm ruộng vườn
Hoa nơœ rực rỡ,
Mùi thơm bát ngát
Đầy khắp tất caœ,
Các thứ cây coœ
Sanh trươœng tốt tươi,
Mềm deœo ngay thẳng,
Không có cong vạy.
Trong Diêm Phù Đề
Có các Long nữ
Vô số vô lượng
Không thể nghĩ bàn,
Tâm sanh hoan hyœ
Mừng rỡ không lường.
Khắp mọi nơi chốn,
Ao hoa trang nghiêm,
ƠŒ trong ao ấy
Sanh đuœ thứ hoa:
Hoa Ưu Bát La,
Hoa Ba Đầu Ma,
Hoa Câu Vật Đầu,
Hoa Phân Đà Lợi.
Từ nơi cung điện
Không có bụi mù
Khiến trong hư không
Không có mây che
Bốn phương trong suốt,
Sáng suœa sạch sẽ,
Mặt Trời chói lọi
Phóng ánh sáng khắp,
Chờn vờn đẹp đẽ
Soi chỗ tối tăm.
Vàng Diêm Phù Đàn
Dùng làm cung điện
ƠŒ vào trong đó
Công đức vô lượng,
Caœ Nhật Thiên tưœ
Cho đến Nguyệt Thiên,
Vì nghe kinh nầy,
Tinh khí đầy đuœ,
Nhật Thiên Tưœ nầy
Xuất Diêm Phù Đề,
Tâm sanh vui veœ
Phóng ra vô lượng
Ánh sáng buœa khắp
Chiếu soi các phương,
Ngay lúc xuất hiện
Phóng lưới ánh sáng,
Các ao hoa sen
Nơœ ra đuœ thứ.
Trong Diêm Phù Đề
Vô lượng cây trái,
Tùy thời thành thục,
Chúng sanh no đuœ.
Khi ấy Nhật Nguyệt
Chiếu sáng rực rỡ.
Ngôi sao xuất hiện
Không sai thứ lớp,
Mưa, gió thuận hòa,
Phong phú, hưng thạnh,
Giàu có cuœa caœi
Không hề thiếu thốn,
Kinh Kim Quang Minh
Nhiệm mầu như vậy!
Tùy ơœ nơi nào
Giaœng tụng phổ biến,
Caœnh trí nước ấy
Liền được tăng trươœng
Vô lượng công đức
Như đã nói trên!
PHẨM THỨ MƯỜI BỐN
THỌ KÝ
Lúc bấy giờ Đức Như Lai sắp vì Bồ Tát Tín Tướng và hai người con, Ngân Tướng, Ngân Quang mà thọ ký thành Chánh đẳng Chánh giác. Khi ấy liền có mười ngàn Thiên Tưœ oai đức đầy đuœ, là bậc thượng thuœ, đều từ cung trời Đao Lợi đi đến, đaœnh lễ chân Phật, lui ngồi một bên.
Bấy giờ Phật baœo Bồ Tát Tín Tướng: Ông ơœ đời sau, traœi qua vô lượng trăm ngàn vạn ức na do tha kiếp không thể tính kể, ơœ ngay thế giới Kim Chiếu sẽ thành Chánh đẳng Chánh giác, hiệu là Kim Baœo Cái Sơn Vương Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biên Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giaœi, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn. Cho đến sau khi Phật ấy Niết bàn, Chánh pháp, Tượng pháp đều đã diệt hết. Trươœng tưœ Ngân Tướng sẽ ơœ cõi ấy kế bổ Phật xứ. Thế giới bấy giờ sẽ đổi tên là Tịnh Tràng Quốc Độ, và Phật hiệu là Kim Phù Đàn Kim Tràng Quang Chiếu Minh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giaœi, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn. Cho đến sau khi Phật nầy Niết bàn Chánh pháp, Tượng pháp cũng đều diệt hết.
Con thứ Ngân Quang sau đó tiếp theo kế bổ Phật xứ. Thế giới bấy giờ như cũ không khác. Phật hiệu là Kim Quang Chiếu Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giaœi, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn.
Mười ngàn Thiên Tưœ nầy sau khi nghe ba vị Đại Sĩ được thọ ký xong; lại nghe Kinh Kim Quang Minh như vậy, nghe rồi vui veœ, sanh tâm quí trọng, không bị cấu nhiễm, như ngọc lưu ly trong suốt không ngại, cũng như hư không.
Bấy giờ Như Lai biết mười ngàn vị Thiên tưœ nầy được thiện căn thuần thục. Ngài liền thọ ký cho những vị đó:
Nầy các Thiên tưœ! Các vị đời sau qua a tăng kỳ trăm ngàn vạn ức na do tha kiếp sẽ thành Chánh giác; ơœ thế giới nầy, đồng chung một nhà, một họ, một tên, hiệu là Thanh Mục Ưu Bát La Hoa Hương Sơn Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giaœi, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Như vậy tuần tự xuất hiện ra đời kể đuœ vạn Phật.
Lúc bấy giờ tại Đạo tràng có vị thần cây Bồ đề tên là Đẳng Tăng Ích bạch Phật rằng:
Bạch đức Thế Tôn! Mười ngàn vị Thiên tưœ nầy ơœ trên cung Trời Đao Lợi, vì nghe Pháp nên tập trung đến đây, sao Như Lai liền thọ ký cho họ? — Kính bạch Thế Tôn! Con chưa từng nghe các vị Thiên tưœ nầy tu hành đuœ sáu Ba La Mật; cũng chưa từng nghe họ boœ tay chân, đầu, mắt, tuœy não, vợ con yêu quí, cuœa caœi, lúa gạo, vaœi lụa, vàng bạc, lưu ly, xa cừ, mã não, chơn châu, san hô, ngọc trai, ngọc bích và đồ ăn uống ngon ngọt, mền chiếu, áo quần, thuốc thang chữa bệnh, voi, ngựa, xe cộ, nhà cưœa, điện đền, vườn, rừng, ao suối, tôi tớ, người hầu... như vô lượng các vị Bồ Tát khác, dùng đuœ thứ đồ nuôi sống cúng dường, cung kính, cúng dường quá khứ vô lượng trăm ngàn vạn ức vô số chư Phật.
Kính bạch Thế Tôn! Bồ Tát như thế, ơœ đời vị lai cũng boœ vô lượng những vật quí trọng đầu, mắt, tuœy não, vợ con yêu quí, cuœa caœi, lúa gạo, vaœi lụa, cho đến tôi tớ, vân vân... lần lượt tu hành thành tựu như thế rồi lại traœi qua công tu khổ hạnh vô lượng kiếp số, nhiên hậu mới đặng thọ ký thành Phật.
Bạch đức Thế Tôn! Những vị Thiên tưœ nầy nhờ nhơn gì, tu những căn lành thù thắng nào mà từ trên trời kia vừa đến nghe pháp, liền được thọ ký? Kính mong Thế Tôn, vì con giaœi nói, để cho con được dứt sự nghi ngờ.
Bấy giờ Phật baœo Thiện Nữ thiên rằng: Đều có nhơn duyên căn lành thù thắng, do tùy tướng tu. Vì sao như thế? — Các Thiên tưœ nầy đã từ cung trời, boœ các thú vui ngũ dục trên ấy, cố đến nghe kinh Kim Quang Minh nầy; được nghe kinh rồi, lại còn tịnh tâm quí trọng kinh nầy, như thuyết tu hành và lại được nghe thọ ký ba vị Đại Bồ Tát nầy cũng do nhơn duyên thuơœ quá khứ đã phát tâm thệ nguyện, thế nên nay đều được ta thọ ký cho các vị ấy ơœ đời vị lai sẽ thành Chánh giác.
PHẨM THỨ MƯỜI LĂM
TRỪ BỊNH
Phật baœo Thọ Thần Bồ Đề Đạo Tràng Thiện Nữ Thiên rằng:
Nầy Thiện Nữ Thiên! Lắng nghe lắng nghe. Khéo ghi nhớ lấy, ta sẽ vì người, nói những nhơn duyên thệ nguyện xa xưa, traœi qua vô lượng vô số kiếp trước không thể nghĩ bàn.
Lúc bấy giờ có đức Phật ra đời hiệu là Baœo Thắng Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giaœi, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn.
Nầy Thiện Nữ Thiên! Lúc đó sau khi Phật nhập Niết bàn, Chánh pháp diệt rồi, trong thời Tượng pháp (1) có vua tên là Thiên Tự Tại Quang, tu theo Chánh pháp, như pháp trị đời. Nhơn dân hòa thuận, hiếu dưỡng cha mẹ. Trong nước ấy có một vị Trươœng giaœ tên là Trì Thuœy, gioœi nghề thầy thuốc, cứu chữa các bệnh, phương tiện biết rõ tứ đại tăng giaœm!
Nầy Thiện Nữ Thiên! Khi ấy trong nhà Trươœng giaœ Trì Thuœy sau sanh ra được một người con trai tên là Lưu Thuœy, thân thể thù thắng, đoan chánh bậc nhất, hình sắc đẹp đẽ, đầy đuœ oai đức, bẩm tánh thông minh thấu hiểu các thứ sách luận, toán số, biết các kỹ nghệ, tất caœ mọi thứ đều được thông đạt. Khi đó trong nước bị nạn bệnh dịch, vô số chúng sanh không ai tránh khoœi bị bệnh thúc bách khổ não vô cùng!
Nầy Thiện Nữ Thiên! Lưu Thuœy con cuœa vị Trươœng giaœ ấy thấy các chúng sanh bị bệnh khổ sơœ không lường như thế. Vì các chúng sanh, sanh lòng Đại bi suy nghĩ thế nầy: trăm ngàn chúng sanh không lường như vậy, bị các khổ não, cha ta tuy gioœi nghề thuốc, có thể chữa các bệnh nhân, biết rõ bốn đại bệnh hoạn tăng giaœm nhưng nay tuổi già suy yếu khô gầy, da héo mặt nhăn, ốm o lập cập, đi đứng, tới lui tay chân lẩy bẩy, nương ghế, chống gậy mệt moœi khốn đốn! Không thể đến các thành ấp xóm làng; mà nay chúng sanh gặp phaœi trọng bệnh, không ai cứu chữa! Ta nay phaœi đến thưa qua thân phụ, hoœi những phương thuốc bí yếu trị bệnh. Thưa hoœi biết rồi, sẽ đi đến các thành ấp, xóm làng, chữa cho chúng sanh đã mắc trọng bệnh, làm cho họ được thoát khoœi caœnh khổ!
Khi đó con vị Trươœng giaœ suy nghĩ như thế rồi liền đến chỗ người cha làm lễ xong đứng lui qua một bên, vòng tay thưa hoœi những việc tăng giaœm cuœa thân tứ đại, xin phụ thân dạy. Ông nói kệ rằng:
Làm sao biết được
Tứ đại các căn
Suy tổn tiêu hao
Mà bị các bệnh?
Làm sao biết được
Thời tiết ăn uống,
Hoặc ăn, ăn xong,
Lưœa thân không diệt?
Làm sao biết được
Trị Phong và Nhiệt?
Nước quá bệnh phổi,
Và các bệnh khác...
Khi nào Phong động,
Khi nào Nhiệt động?
Khi nào Thuœy động?
Làm hại chúng sanh?
Bấy giờ người cha
Liền dùng kệ tụng
Giaœi nói phương thuốc
Mà đáp cho con:
Ba tháng là Hạ,
Ba tháng là Thu,
Ba tháng là Đông,
Ba tháng là Xuân,
Mười hai tháng nầy,
Kể từ ba tháng,
Theo số như vậy
Một năm bốn thời;
Nếu từng hai tháng
Thì đuœ sáu thời.
Ba tháng thuộc xưa,
Nay theo hai tháng,
Tùy thời tiết ấy,
Ăn uống nghỉ ngơi
Thì được khoœe mạnh,
Y phương đã nói,
Tùy thời trong năm,
Các căn tứ đại
Tăng giaœm hư hoại,
Khiến thân mắc bệnh,
Có thầy thuốc gioœi
Tùy thuận bốn thời,
Ba tháng nuôi dưỡng
Điều hòa sáu đại,
Tùy bệnh ăn uống
Và dùng thuốc thang.
Người bệnh phong nhiều
Mùa hạ phát động,
Người bị bệnh Nhiệt
Mùa Thu phát động,
Người bị nhiều bệnh
Mùa Đông phát động,
Người bị bệnh phổi
Mùa Xuân thêm nặng,
Người có bệnh phong
Mùa Hạ nên uống:
Chất béo, muối, dấm
Và ăn đồ nóng,
Người có bệnh Nhiệt
Thu uống cam lạnh,
Có nhiều chứng bệnh
Đông uống dấm đường,
Mùa Xuân bệnh phổi
Uống chất cay nóng,
Sau khi ăn no
Thì phát bệnh phổi,
Khi ăn tiêu rồi
Thì phát bệnh nhiệt,
Sau khi đã đói
Thì phát bệnh phong,
Bốn đại như thế
Tùy ba thời phát.
Bệnh phong ốm yếu
Dùng chất sữa béo,
Bệnh nhiệt Hạ uống
Trái A Lê Lặc,
Các bệnh nên uống
Ba thứ diệu dược:
Là chất ngọt, cay
Và các chất béo,
Bệnh phổi nên uống
Các chất vị nhờn.
Nếu bệnh phong, nhiệt,
Bệnh phổi đồng phần
Trái thời mà phát
Nên phaœi nhờ thầy,
Tùy bệnh chuyên chữa
Cơm cháo thuốc thang.
Nầy Thiện Nữ Thiên! Bấy giờ Lưu Thuœy con ông trươœng giaœ hoœi về phương thuốc và sự tăng giaœm cuœa thân tứ đại. Nhơn đó biết rõ được các phương thuốc. Khi biết các phương thuốc rồi ông ta đi khắp trong nước từ thành thị đến thôn quê heœo lánh, nơi nào có những chúng sanh bệnh khổ thì ông thăm hoœi, an uœi mọi người và nói rằng tôi là thầy thuốc đây! Tôi là thầy thuốc biết các phương thuốc, nay sẽ vì người, chữa bệnh cứu giúp, trừ cho bệnh lành!
Nầy Thiện Nữ Thiên! Chúng sanh lúc ấy nghe ông Lưu Thuœy thăm hoœi an uœi, hứa chữa lành bệnh nên các bệnh nhân sanh tâm vui veœ mừng rỡ không lường.
Khi bấy giờ có vô lượng chúng sanh gặp phaœi trọng bệnh, được nghe nói thế, nên tâm hoan hyœ, trong người nhẹ nhàng tất caœ bệnh hoạn đều được tiêu trừ, bình phục như thường, khí lực đầy đuœ.
Nầy Thiện Nữ Thiên! Lại có vô lượng trăm ngàn chúng sanh bệnh khổ nặng nề, khó chữa lành được, liền dẫn đem đến chỗ nhà trươœng giaœ, ông đem diệu dược ra trao baœo uống, uống xong bệnh nhân liền được bình phục!
Nầy Thiện Nữ Thiên! Ông Lưu Thuœy đã ơœ trong nước ấy, từng chữa tất caœ bệnh khổ chúng sanh đều được an lành!
ª
QUYỂN BA CHUNG
Như Lai thuơœ trước vận Đại Từ Bi,
Trong nước Quang Vương làm lương y,
Công đức mãn tam kỳ,
Chứng Đại Bồ đề,
Thệ nguyện độ quần Mê!
NAM MÔ KIM QUANG MINH HỘI THƯỢNG PHẬT BỒ TÁT (3 lần)