KINH KIM QUANG MINH
QUYỂN II
PHẨM THỨ SÁU
TỨ THIÊN VƯƠNG (1)
Lúc bấy giờ Tỳ Sa Môn Thiên vương, Đề Đầu Lại Tra Thiên vương, Tỳ Lưu Lặc Xoa Thiên vương, Tỳ Lưu Bác Xoa Thiên vương đều từ chỗ ngồi đứng dậy, trịch vai áo phaœi, quì gối bên phaœi sát đất chắp tay mà bạch Phật rằng:
Bạch đức Thế Tôn! Kinh Kim Quang Minh mầu nhiệm nầy là vua trong các kinh, thường được chư Phật Thế Tôn hộ niệm, trang nghiêm công đức sâu xa mầu nhiệm cuœa chư Bồ Tát. Thường được các cõi Trời Người cung kính! Hay khiến tất caœ các vị Thiên Vương sanh lòng hoan hyœ, cũng được các vị thiện thần uœng hộ thế gian khen ngợi. Kinh nầy hay chiếu soi các cung điện cuœa các cõi Trời; Kinh nầy hay ban cho các chúng sanh những điều an vui. Kinh nầy hay làm cho các sông nguồn khổ đau các cõi Địa ngục, Ngạ quỉ, Súc sanh đều được tiêu khô cháy sạch. Kinh nầy hay trừ mọi điều sợ sệt. Kinh nầy hay đẩy lui tất caœ các oán tặc phương khác.
Kinh nầy hay trừ tai nạn đói khát, khan hiếm lúa gạo. Kinh nầy hay trừ tất caœ tật dịch. Kinh nầy hay diệt những điềm tai biến sao xấu xuất hiện... Kinh nầy hay trừ những sự ưu não. Nói tóm lại là thần lực kinh nầy hay trừ tất caœ vô lượng vô biên trăm ngàn khổ não cho các chúng sanh.
Bạch đức Thế Tôn: Kinh Kim Quang Minh, pháp mầu nhiệm nầy nếu khi ơœ chỗ đông người giaœng nói rộng khắp thì Tứ Thiên vương chúng con và caœ quyến thuộc nghe được pháp vị cam lồ vô thượng càng thêm tăng cường thân lực, tâm hồn mạnh mẽ sáng suốt, đuœ các oai đức.
Kính bạch Thế Tôn! Thiên vương chúng con hay nói chánh pháp, tu theo chánh pháp, làm vua ơœ đời, chánh pháp trị đời.
Bạch đức Thế Tôn! Thiên vương chúng con và chư Thiên Long Bát bộ Quỉ thần: Càn Thát Bà thần, A Tu La thần, Ca Lầu La thần, Khẩn Na La thần, Ma Hầu La Già dùng pháp trị đời ngăn chận tất caœ các loại quỉ dữ ăn thứ tinh khí.
Bạch đức Thế Tôn! Thiên vương chúng con, hai mươi tám bộ các loại quỉ thần, và caœ vô lượng trăm ngàn quỉ thần, thường dùng Thiên nhãn thanh tịnh sáng suốt hơn mắt cuœa người thường hay xem xét và uœng hộ cõi Diêm Phù Đề nầy.
Kính bạch Thế Tôn! Bơœi thế cho nên chúng con có tên là vua "hộ thế". Nếu ơœ cõi nước nầy có các caœnh giặc giã xâm lăng, đói khát, tật dịch, tất caœ mọi thứ suy tổn gian nan... Nếu có những vị tỳ khưu nào hay thọ trì kinh nầy, Thiên vương chúng con sẽ khuyên lẫn nhau, làm cho vị đó do sức chúng con, mau đến xóm làng quận huyện nước ấy đọc tụng giaœng nói, phổ biến rộng rãi kinh Kim Quang Minh tối mầu nhiệm nầy, khiến cho tất caœ những việc suy vi như vậy thaœy đều được tiêu diệt hết!
Kính bạch Thế Tôn! Như các quốc vương ơœ nơi quốc gia cuœa mình nếu có người trì kinh nầy đi đến nước ấy, thì vị vua đó cần phaœi thân hành đến chỗ vị ấy để nghe kinh điển mầu nhiệm như vậy. Sau khi nghe rồi, được sự vui veœ, lại phaœi hộ niệm cung kính vị ấy.
Kính bạch Thế Tôn! Thiên vương chúng con lại phaœi hết lòng uœng hộ vị vua nước ấy và caœ nhân dân trong nước. Vì họ mà trừ những điều suy hoạn, để được an ổn.
Kính bạch Thế Tôn! Nếu có tỳ khưu, hoặc tỳ khưu ni, hay ưu bà tắc, hoặc ưu bà di thọ trì kinh nầy, nếu vị vua nào thường hay cung cấp cho người tụng kinh ấy được an ổn thì Tứ Thiên vương chúng con cũng phaœi làm cho vua ấy và caœ nhân dân trong nước đều được an ổn hoàn toàn không có những điều tai họa khốn ách.
Kính bạch Thế Tôn! Nếu có bốn chúng thọ trì đọc tụng kinh nhiệm mầu nầy, nếu các quốc vương có vị nào hay cúng dường, cung kính, tôn trọng, khen ngợi thì Tứ Thiên vương chúng con lại cũng phaœi làm cho vị vua ấy thường được bậc nhất ơœ trong các vị vua khác, được sự cúng dường, cung kính, tôn trọng, tán thán, cũng khiến các vị vua khác yêu chuộng kính mộ, khen ngợi điều lành cuœa vị vua ấy.
Lúc bấy giờ đức Thế Tôn ngợi khen các vị Hộ Thế Tứ Thiên vương rằng: Hay thay! Hay thay! Nầy Tứ Thiên vương, các ông quá khứ đã từng cúng dường, cung kính, tôn trọng, khen ngợi vô lượng vạn ức chư Phật. ƠŒ chỗ chư Phật trồng các căn lành, giaœng nói chánh pháp, tu theo chánh pháp, như pháp trị đời, làm vua trong caœ cõi người và Trời! Các ông nay đây hằng được lợi ích. Đối với chúng sanh, sanh đại từ bi, thí cho chúng sanh tất caœ những điều vui veœ, an lạc, thường hay ngăn chận tất caœ việc ác, ban các điều lành. Do nghĩa ấy nên nếu có vị vua nào hay cúng dường, cung kính, tôn trọng kinh Kim Quang Minh tối mầu nhiệm nầy, chính các ông phaœi hộ niệm như thế, diệt các khổ não, ban sự an vui cho vị vua ấy?
Nầy Tứ Thiên vương! Các ông cùng với tất caœ quyến thuộc vô lượng vô biên trăm ngàn Quỉ Thần, nếu hay hộ niệm kinh pháp như vậy, tức là hộ trì chánh pháp chư Phật quá khứ, hiện tại và đời vị lai. Thiên vương các ông và các chúng Trời, trăm ngàn Quỉ Thần khi chiến đấu cùng với A Tu La thì các cõi Trời cuœa các ông thường được sự thắng lợi.
Các vị nếu hay hộ niệm kinh nầy, đều có thể trừ dẹp hết các caœnh khổ như oán tặc, đói khát, tật dịch...
Nếu trong bốn chúng, ai hay thọ trì, đọc tụng kinh nầy, các vị cũng nên hết lòng uœng hộ, vì những người ấy, diệt trừ tổn hao, lo buồn, sợ sệt, đem lại cho họ lợi ích an lạc.
Lúc bấy giờ Tứ Thiên vương bạch Phật:
Kính bạch Thế Tôn! Kinh Kim Quang Minh, tối mầu nhiệm nầy, ơœ đời vị lai phổ biến đến đâu, hoặc quốc độ nào, hoặc quận tỉnh nào, nếu các quốc vương công minh trị đời lại hay cung kính, hết lòng nghe lãnh kinh quí giá nầy, và lại cung kính, tôn trọng, cung cấp bốn chúng thọ trì đọc tụng kinh nầy.
Do nhơn duyên ấy cho nên chúng con thường thường được nghe kinh điển mầu nhiệm cao siêu như thế! Nghe rồi liền đặng tăng thêm thần lực, tâm hồn sáng suốt, đuœ các uy đức thế nên chúng con vô lượng quỉ thần thường phaœi ẩn hình, tùy theo chỗ nào phổ biến kinh nầy, để lo uœng hộ, không xaœy tai nạn. Cũng sẽ hộ niệm cho các quốc vương nghe kinh điển nầy, và caœ nhân dân cuœa những vị ấy trừ những hoạn nạn, để cho họ được hoàn toàn an ổn. Những keœ oán tặc ơœ phương khác đến cũng phaœi lui tan. Nếu vị vua nào khi nghe kinh nầy, có keœ oán địch ơœ nước kế cận có ý chuẩn bị đuœ bốn binh chuœng để đến phá hoại, xâm chiếm nước kia. Bạch đức Thế Tôn do oai thần lực cuœa kinh pháp nầy, nên nước oán địch kế cận ấy lại có keœ địch khác gây ra tai nạn trong quốc gia họ, nổi lên những điều suy tổn, rối loạn, tai ách, tật dịch! Khi ấy keœ địch kia đã bị những việc ác nổi lên như vậy rồi nếu lại còn chuẩn bị đầy đuœ binh chuœng nhắm đến nước ấy chinh phạt xâm lăng. Khi đó chúng con sẽ cùng quyến thuộc vô lượng vô biên trăm ngàn quỉ thần ẩn hình hộ trợ, làm cho keœ địch kia tự nhiên phaœi đâm ra lo sợ, khuœng khiếp lui tan, bị đuœ khốn nạn, binh chuœng nước kia không thể tiến được, huống nữa có thể xâm chiếm phá hoại!
Lúc bấy giờ Phật khen Tứ Thiên vương: Hay thay! Hay thay! Nầy Tứ Thiên vương, các ông đã hay uœng hộ cho ta trên đường tu tập trong trăm ngàn ức na do tha kiếp, cho đến thành Phật! Cung kính, cúng dường cho các quốc vương thọ trì kinh nầy, trừ những suy hoạn, để họ an vui! Lại hay uœng hộ cung điện, nhà cưœa, thành lũy, xóm làng, biên cương cõi nước, cho đến khiến keœ oán tặc tan biến, diệt trừ mọi điều suy vi khổ não, để làm cho họ được sự an ổn. Cũng làm cho các quốc vương ơœ trong cõi Diêm Phù Đề không có những việc hung ác, suy tổn, đấu chiến, tranh tụng.
Nầy Tứ Thiên vương! Các vị nên biết, cõi Diêm Phù Đề, tám muôn bốn ngàn thành ấp tụ lạc; tám muôn bốn ngàn quốc vương cai trị, vị quốc vương nào lo ơœ nước ấy, vui veœ, khoái lạc, mỗi vị đều ơœ quốc gia cuœa mình mà được tự tại. Những vật sơœ hữu tiền tài trân baœo, vị nào vị ấy tự có đầy đuœ, không đi xâm chiếm, cướp đoạt lẫn nhau. Như chỗ phước đức tu tập nhiều đời, tùy nghiệp thọ quaœ, không sanh lòng ác tham cầu nước khác, mỗi mỗi đều tự sanh lòng lợi ích, sanh lòng từ bi, sanh lòng an vui, không ý tranh tụng, không tâm phá hoại, không tâm ràng buộc, không tâm đánh đập... Mỗi vị đều ơœ quốc gia cuœa mình, vui veœ an lạc trên dưới hòa mục như nước với sữa, nghĩ thương mến nhau, thêm các căn lành. Do nhơn duyên ấy cõi Diêm Phù Đề an vui giàu mạnh, nhân dân thạnh trị, đất đai màu mỡ, âm dương điều hòa, thời tiết thuận lợi, mặt trời, mặt trăng và các tinh tú không sai độ thường, mưa gió hợp thời, không có những điều tai nạn khốn ách, nhân dân giàu mạnh, tự đuœ cuœa caœi, tâm không tham lam, và không boœn seœn, cũng không ganh ghét. Mọi người đều tu theo mười pháp lành. Người mãn tuổi thọ, lâm chung hầu hết sanh lên cõi Trời, cung điện cõi Trời trang nghiêm đầy đuœ, chúng số càng đông!
Nếu đời vị lai các quốc vương (2) nào nghe kinh điển nầy và hay cúng dường, cung kính bốn chúng thọ trì kinh nầy, là quốc vương ấy đã làm cho Tứ Thiên vương các vị và caœ quyến thuộc vô lượng trăm ngàn quỉ thần đều được lợi ích an lạc! Vì sao như thế?
Thiên vương các vị, nếu được thường thường nghe kinh điển nầy, tức là đã được uống nước chánh pháp, uống vị cam lồ, thân lực tăng trươœng, tâm hồn sáng suốt, đuœ các uy đức! Các vị vua ấy nếu hay chí tâm nghe lãnh kinh nầy cũng tức là đã hay cúng dường ta; nếu cúng dường ta, tức là cúng dường chư Phật quá khứ, hiện tại, vị lai. Nếu hay cúng dường chư Phật quá khứ, hiện tại, vị lai thì được chứa nhóm công đức vô lượng, không thể nghĩ bàn! Do nhơn duyên ấy, nên phaœi uœng hộ các vị vua nầy, cho đến hoàng hậu các vị thái tưœ, cung phi thế nữ, tất caœ bà con... cũng được uœng hộ. Những điều suy tổn, khổ não tiêu diệt, những điều khoái lạc tự nhiên đầy đuœ, cung điện, nhà cưœa an ổn thanh tịnh, không có những việc tai biến khốn ách, các thần hộ trạch tăng trươœng oai đức cũng được vô lượng vui veœ khoái lạc. Nhân dân nước ấy đều được đầy đuœ hạnh phúc an vui, tất caœ việc ác đều tiêu diệt hết!
Lúc bấy giờ Tứ Thiên vương bạch Phật:
Kính bạch Thế Tôn: ƠŒ đời vị lai nếu có vị vua muốn được hộ thân vương phi, thế nữ và các vương tưœ cung điện, nhà cưœa, cho đến lãnh thổ đều được hộ vệ, hết sức thù thắng, đầy đuœ công đức cuœa vị vương giaœ không thể nghĩ bàn. Muốn được thâu nhóm vô lượng công đức, quốc gia không có giặc giã oán thù ơœ phương khác đến, không có những việc lo buồn khổ sơœ. Bạch đức Thế Tôn, vị vua như vậy không nên buông lung, tán loạn tâm hồn, mà nên sanh lòng cung kính khiêm nhượng, cần phaœi trang nghiêm cung điện, nhà cưœa hết sức lộng lẫy, dùng thứ nước thơm raœy chung quanh nhà, raœi các thứ hoa trên tòa sư tưœ (3), và dùng những vật quí báu trang sức, trương lên vô số tràng phan baœo cái quí giá đẹp đẽ, tắm rưœa sạch sẽ, dầu thơm thoa mình, y phục chỉnh tề, trang nghiêm anh lạc, ngồi ghế nhoœ thấp, không tâm tự cao, không quá tự do xa việc phóng túng, tự ti khiêm hạ, diệt lòng kiêu mạn, chánh niệm nghe kinh nhiệm mầu như vậy, với người nói pháp tươœng như Thế Tôn. Lại ơœ trong cung đối với vương tưœ, hậu phi, thế nữ và các quyến thuộc sanh lòng thương mến nói lời hòa nhã khuyên dùng đuœ thứ phẩm vật cúng dường, cúng dường Pháp sư. Bấy giờ vua ấy đã khuyến hóa rồi, liền sanh vui veœ khoái lạc không lường. Lại tự sách lệ làm việc lợi ích, không sanh mệt moœi. Đối với pháp sư càng sanh cung kính.
Lúc bấy giờ Phật baœo Tứ Thiên vương: Khi đó vị vua ăn mặc sạch sẽ, các thứ anh lạc trang nghiêm chỉnh tề, trang sức dung nghi cầm lọng trắng đẹp giữ đúng phép tắc, tự thân hành ra nghinh tiếp Pháp sư. Vì sao như thế? Vị quốc vương ấy cứ mỗi bước đi tức là cúng dường, gặp được trăm ngàn ức na do tha chư Phật Thế Tôn; lại được vượt khoœi các nạn sanh tưœ số kiếp như vậy. Lại ơœ trong những đời kiếp sau thường được phong địa vị Chuyển luân Thánh vương (4) tùy theo bước đi, đời nầy cũng được công đức như vậy. Lại được tự tại không thể nghĩ lường. Thường được cung điện tối thắng, hơn là cung điện baœy báu cuœa Trời và Người. Bất kỳ sanh đâu, đều được sống lâu, nói năng hoạt bát, mọi người tin dùng, không bị sợ sệt, thường được nổi danh, Người, Trời cung kính, ơœ trong cõi người, cũng như cõi Trời thường được những điều vui veœ đặc biệt, có thế lực lớn, đầy đuœ uy đức, sắc thân rực rỡ đoan nghiêm bậc nhất; được gặp chư Phật và thiện tri thức, thành tựu đầy đuœ vô lượng phước đức!
Thiên vương các ông! Vị vua như vậy, thấy các công đức lợi ích vô lượng như vậy, thế nên vị vua nầy cần tự thân hành ra nghinh tiếp Pháp sư, hoặc một, cho đến trăm ngàn do tuần đối với Pháp sư nên tươœng như Phật; nên nghĩ thế nầy: Nay đấng Thích Ca Như Lai chánh trí đã vào cung điện, nhận sự cúng dường vì ta thuyết pháp. Ta nghe pháp nầy rồi thì liền được bất thối chuyển A nậu đa la Tam miệu Tam Bồ đề, là đã gặp được trăm ngàn muôn ức na do tha Phật; là đã cúng dường chư Phật quá khứ, hiện tại vị lai, là đã hoàn toàn xa lìa sự khổ trong ba đường ác. Tôi nay đã trồng vô lượng nhơn lành Chuyển luân Thánh vương Đế Thích Phạm vương, đã trồng vô biên thiện căn chuœng tưœ, đã khiến vạn ức vô lượng chúng sanh qua khoœi sanh tưœ, đã chứa vô lượng, vô biên phước đức, hậu cung quyến thuộc đã được uœng hộ, trong cung không có những sự suy vi, quốc gia không có oán tặc gây rối oán địch phương khác không thể xâm lăng! Thiên vương các ông! Vị vua như vậy nên phaœi cúng dường chánh pháp như vậy. Thanh tịnh nghe nhận kinh mầu nhiệm nầy, cung kính, cúng dường, tôn trọng, tán thán bốn chúng đệ tưœ trì tụng kinh nầy, cũng sẽ hồi hướng công đức tối thắng nầy cho các vị, và các quyến thuộc, chư thiên, quỉ thần, chứa các công đức, đời nầy thường được lợi ích tự tại vô lượng vô biên, không thể nghĩ lường. Oai đức thế lực thành tựu đầy đuœ, hay dùng chánh pháp phá dẹp điều ác! Lúc bấy giờ Tứ Thiên vương bạch Phật:
Kính bạch Thế Tôn! Nếu đời vị lai có các vị vua cung kính chánh pháp, hết lòng nghe lãnh kinh nhiệm mầu nầy, cung kính cúng dường, tôn trọng tán dương bốn chúng thọ trì. Thiên vương chúng con sẽ ơœ trong đó cùng nghe pháp nầy. Nguyện các quốc vương vì sự tự lợi, đem phần công đức cuœa mình đã được, ban cho chúng con. Bạch đức Thế Tôn: Các quốc vương nầy đối với chỗ ngồi cuœa người thuyết pháp, nên vì chúng con, đốt các thứ hương, cúng dường kinh nầy, mùi hương ấy chỉ trong một niệm liền đến chỗ chúng con; đến các cung điện cuœa các cõi Trời. Mùi hương ấy sẽ biến thành baœo cái, mùi hương mầu nhiệm, sắc vàng rực rỡ chiếu khắp tất caœ cung điện chúng con, cung điện Đế Thích, cung điện Phạm Thiên, Đại Biện Thiên Thần, Công đức Thiên thần, Kiên Lao Địa thần, Tán chỉ Quỉ thần, Tối Đại Tướng Quân, hai mươi tám bộ Quỉ thần Đại tướng, Ma Hê Thuœ La, Kim Cang Mật Tích, Ma Ni Bạt Đà Đại Tướng Quỉ thần, Quỉ mẹ và caœ năm trăm Quỉ con đoanh vây chung quanh, Long vương A Nậu Đạt cùng với Long vương Ta Kiệt La... Các chúng quỉ thần ấy tự ơœ nơi cung điện cuœa họ, mà đều được nghe mùi hương nhiệm mầu, và thấy khói hương sáng suốt chiếu khắp; khói hương nầy cũng chiếu khắp cung điện cuœa các cõi Trời. Phật baœo Thiên vương Baœo Cái bằng hương sáng suốt thế ấy chẳng những chỉ đến cung điện cuœa Tứ Thiên vương các vị!
Vì sao như thế? — Khi các vị ấy, tay cầm lư hương cúng dường kinh nầy, hương ấy biến khắp, trong một niệm đến tất caœ ba ngàn đại thiên thế giới, trăm ức mặt trời trăm ức mặt trăng, trăm ức biển lớn, cùng núi Tu Di, núi Thiết Vi lớn, núi Thiết Vi nhoœ, và các núi chúa, trăm ức bốn châu (5), khắp caœ thiên hạ, trăm ức các cõi Tứ Thiên vương thiên, trăm ức các cõi Tam Thập Tam thiên, cho đến trăm ức cõi Trời Phi tươœng phi phi tươœng xứ ơœ trong tam thiên đại thiên thế giới, tất caœ Long Quỉ, thần Càn Thát Bà, thần A Tu La, thần Ca Lầu La, thần Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, tất caœ cung điện hư không đều đầy mây khói hương che, những khói hương ấy chiếu các cung điện, tam thiên đại thiên thế giới như vậy đều có các thứ mây khói hương che là do thần lực cuœa kinh chú nầy! — Các vị vua ấy khi cầm lư hương cúng dường kinh nầy, mùi hương không những chỉ khắp tam thiên đại thiên thế giới mà trong một niệm biến khắp mười phương thế giới chư Phật vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức số cát sông Hằng. ƠŒ trên hư không thế giới chư Phật cũng thành hương che chiếu khắp như vậy!
Khi các đức Phật nghe mùi hương nầy và thấy khói hương sắc vàng chiếu khắp mười phương thế giới, nhiều như hằng sa, với những thần lực biến hóa như vậy, tất caœ đồng thanh khen ngợi Pháp sư: Hay thay! Hay thay! Đại sĩ, người hay trình bày, phổ biến kinh điển mầu nhiệm như vậy là được thành tựu vô lượng vô biên công đức không thể nghĩ bàn! Nếu có ai được nghe kinh điển nầy, công đức không ít, huống nữa là hay thọ trì đọc tụng, vì chúng sanh khác phân biệt chỉ bày, giaœng giaœi nghĩa lý!
Vì sao như thế? — Nầy thiện nam tưœ: Kinh Kim Quang Minh, tối mầu nhiệm nầy, vô lượng vô biên ức na do tha các vị Bồ Tát được nghe kinh nầy, liền được bất thối chuyển Bồ đề tâm!
Lúc bấy giờ có vô lượng bô biên hằng sa thế giới chư Phật hiện tại đồng thanh nói rằng: Nầy thiện nam tưœ, người ơœ đời sau quyết định sẽ được ngồi chốn đạo tràng, dưới cây Bồ đề là bậc tối tôn, tối thắng ba cõi, được vượt lên trên tất caœ chúng sanh. Vì nhờ năng lực siêng năng tu tập, tu pháp, khổ hạnh, khéo hay trang nghiêm Bồ đề Đạo tràng, hay phá hoại các tà luận ngoại đạo, đánh dẹp các ma các thứ oán tặc, các loài dị hình ơœ trong tam thiên đại thiên thế giới, toœ ngộ các pháp vắng lặng bậc nhất, hoàn toàn thanh tịnh, được đạo Bồ đề thậm thâm vô thượng!
Nầy thiện nam tưœ! Người đã hay ngồi nơi tòa Kim Cang chuyển đại pháp luân mười hai nhơn duyên (6) vô thượng thậm thâm, chư Phật khen ngợi. Hay đánh Trống Pháp vô thượng vĩ đại, hay thổi Kèn Pháp vô thượng nhiệm mầu, hay dựng Cờ Pháp vô thượng tối thắng, hay đốt Đuốc Pháp vô thượng sáng suốt, hay tuôn Mưa Pháp vô thượng cam lồ, cắt đứt vô lượng phiền não oan kết, hay khiến vô lượng ngàn muôn ức na do tha chúng sanh vượt qua biển khổ bao la đáng sợ, giaœi thoát khoœi sự sanh tưœ luân chuyển vô biên giới hạn, gặp được vô lượng trăm ngàn vạn ức na do tha Phật!
Lúc bấy giờ Tứ Thiên vương bạch Phật:
Kính bạch Thế Tôn! Kinh Kim Quang Minh, pháp môn mầu nhiệm, hay được tất caœ vô lượng công đức trong đời hiện tại, cũng như vị lai. Thế nên vị vua nếu được nghe kinh điển mầu nhiệm nầy là đã từng trồng được các căn lành ơœ ngàn vạn ức vô lượng Đức Phật. Con vì nghĩ kính mến vị vua ấy, lại vì thấy được vô lượng phước đức, lợi lạc chúng sanh, cho nên chúng con và các quyến thuộc, vô lượng trăm ngàn vạn ức quỉ thần đều ơœ ngay nơi cung điện cuœa mình, khi thấy những điềm hay lành ứng hiện, khói hương mây che... Vì muốn nghe pháp, chúng con phaœi đến cung điện vua ấy, chỗ có thuyết pháp, ẩn hình để nghe. Đồng thời cũng có Đại Phạm Thiên vương, Thích Đề Hoàn Nhơn, Đại Biện Thiên thần, Công Đức Thiên thần, Kiên Lao Địa thần, Tán Chỉ Quỉ thần, các Đại Tướng quân tất caœ hai mươi tám bộ quỉ thần, Ma Hê Thuœ La, Kim Cang Mật Tích, Ma Ni Bạt Đà, Quỉ thần Đại tướng, Quỉ mẹ và caœ năm trăm Quỉ con đoanh vây chung quanh, A Nậu Đạt Long vương, Ta Kiệt La Long vương, vô lượng trăm ngàn ức na do tha quỉ thần các cõi... Tất caœ chúng ấy vì muốn nghe pháp, đều đến cung điện, chỗ ơœ cuœa vua, nơi có thuyết pháp, ẩn hình để nghe, mà không xuất hiện.
Kính bạch Thế Tôn! Thiên vương chúng con và các quyến thuộc, vô lượng quỉ thần đều đồng tâm cho vị vua nầy là bậc thiện tri thức, đồng chung một hạnh. Công hạnh thích hợp, hay làm thí chuœ, thí vô thượng pháp làm cho chúng con thấm nhuần đầy đuœ pháp vị cam lồ. Chúng con cần phaœi uœng hộ vị ấy, trừ hết các điều tai hoạn khốn ách, khiến cho vị ấy thường được an ổn. Cung điện, nhà cưœa, quốc gia làng mạc cuœa vị vua ấy nếu có các việc ác, hay tai họa, đều được tiêu trừ.
Kính bạch Thế Tôn! Nếu có vua nào đối với kinh điển nầy sanh tâm lìa boœ và không ưa nghe, không muốn cung kính, cúng dường tôn trọng đọc tụng, tán dương hoặc trong bốn chúng, có người thọ trì, đọc tụng giaœng nói, cũng lại không hay cung kính cúng dường, tôn trọng tán dương. Thiên vương chúng con và các quyến thuộc vô lượng quỉ thần vì không được nghe lấy chánh pháp nầy, trái vị cam lồ mất pháp lợi lớn bớt phần thế lực và các oai đức, giaœm tổn chúng Trời, tăng trươœng ác thú!
Kính bạch Thế Tôn! Thiên vương chúng con, vô lượng quỉ thần boœ quốc gia đó; không những chúng con, mà caœ vô lượng các cựu Thiện Thần baœo vệ quốc gia đều boœ đi hết! Thiên vương chúng con và các quỉ thần đã lìa boœ rồi thì quốc gia đó sẽ có đuœ thứ tai nạn khốn ách, tất caœ nhân dân mất hết thiện tâm, chỉ biết những việc giận hờn, đấu tranh, phá hoại lẫn nhau, đuœ các tật dịch hiện ra nhiều điềm kỳ quái như là: Sao chổi, sao băng và các ngôi sao trái mất độ thường, hiện hai mặt trời, nhật thực, nguyệt thực, mống bạc, mống đen thường thường xuất hiện, bị nạn động đất phát nổ ầm vang, gió lốc, mưa dữ..., không ngày nào khoœi, khan hiếm lúa gạo, đói khát lạnh rét bị nhiều giặc giã xâm lược phá hoại, nhân dân nước ấy chịu nhiều khổ não; địa phương ấy không có chỗ nào là nơi đáng ưa thích. Bạch đức Thế Tôn! Thiên vương chúng con và caœ vô lượng quỉ thần, cùng các vị cựu Thiện Thần baœo vệ quốc gia, khi đã xa lìa, thì quốc gia ấy sanh ra vô lượng việc ác như thế!
Kính bạch Thế Tôn! Nếu có vị vua muốn được hộ vệ, và quốc gia được nhiều điều an vui, muốn làm cho caœ chúng sanh trong nước đều được hoàn toàn hạnh phúc an lạc; muốn phá tất caœ keœ địch bên ngoài, muốn caœ trong nước đều được uœng hộ, muốn dùng chánh pháp trị chánh quốc gia, muốn được trừ diệt mọi sự sợ sệt cho các chúng sanh... Những vị vua ấy cần phaœi quyết định nghe kinh điển nầy, cung kính cúng dường những người đọc tụng, thọ trì kinh nầy. Thiên vương chúng con do pháp thực đó, nhơn duyên thiện căn được uống pháp vị cam lồ vô thượng, thân lực tăng trươœng, tâm phát sáng suốt, chư Thiên càng đông!
Vì sao như thế? — Vì vị vua ấy chí tâm nghe và lãnh thọ kinh nầy, như các Phạm thiên nói luận xuất dục (6), Thích Đề Hoàn Nhơn nói các thiện luận (7). Người năm thần thông và luận Thần Tiên.
Thế Tôn! Phạm thiên, Thích Đề Hoàn Nhơn, Quỉ thần và người có các thần thông, tuy có trăm ngàn ức na do tha vô lượng thắng luận, kinh Kim Quang Minh nầy là tối thắng trong những thứ ấy!
Vì sao như thế? Như Lai thuyết kinh Kim Quang Minh nầy là vì chúng sanh, làm cho tất caœ các vị vua ơœ cõi Diêm Phù Đề nầy dùng chánh pháp để trị an dân, vì muốn ban cho tất caœ chúng sanh những điều an lạc, vì lòng thương yêu muốn baœo vệ cho tất caœ chúng sanh, vì muốn khiến cho chúng sanh không có những điều khổ não, không còn những keœ oán tặc phương khác đến gây rối loạn, những điều tai ác không thể xaœy đến, muốn cho quốc gia không bị nhiễu nhương..., nên dùng chánh pháp giáo hóa nhân dân không có những việc tranh tụng lẫn nhau thế nên các vị vua đều ơœ nơi quốc gia cuœa mình đốt lên ngọn đuốc chánh pháp sáng suốt, tăng thêm chúng Trời. Thiên vương chúng con, vô lượng quỉ thần trong cõi Diêm Phù, chư Thiên, Thiện thần do nhơn duyên ấy được uống pháp vị cam lồ đầy đuœ, được oai đức lớn, đầy đuœ sức lực. Cõi Diêm Phù Đề thường được an ổn nhân dân đông đúc, thạnh trị an lạc. Lại ơœ đời sau vô lượng trăm ngàn na do tha kiếp không thể nghĩ bàn, thường được hạnh phúc an lạc vô cùng, lại thường gặp được vô lượng chư Phật, trồng các thiện căn, nhiên hậu tu hành chứng thành Phật quaœ!
Công đức vô lượng như thế đều là Như Lai Chánh Biến Tri Giác nói ra. Như Lai hơn caœ trăm ngàn vạn ức na do tha các vị Đại Phạm Thiên do sức Đại bi; cùng hơn trăm ngàn ức na do tha Thích Đề Hoàn Nhơn, do sức khổ hạnh. Thế nên Như Lai vì các chúng sanh diễn thuyết kinh Kim Quang Minh như thế.
Như caœ chúng sanh cõi Diêm Phuœ Đề và các vị vua thế, xuất thế gian làm những công việc lợi ích quốc gia, tạo những bộ luận, đều nhơn kinh nầy. Vì muốn làm cho chúng sanh an lạc, Thích Ca Như Lai thị hiện kinh nầy, phổ biến rộng rãi.
Bạch đức Thế Tôn! Do nhơn duyên ấy, nên các vị vua, những người lãnh đạo, cai trị quốc gia cần phaœi quyết định nghe và thọ lãnh, cúng dường, cung kính, tôn trọng, tán dương kinh Kim Quang Minh.
Khi ấy Phật baœo Tứ Thiên vương rằng:
Nầy Tứ Thiên vương! Các vị và các quyến thuộc vô lượng ức na do tha các chúng Quỉ thần. Nếu các vị vua nào hay chí tâm nghe kinh điển nầy, cúng dường, cung kính, tôn trọng tán dương, Thiên vương các vị chính phaœi uœng hộ, trừ những tai hoạn, mà đem lại sự an vui cho họ. Nếu có ai hay phổ biến, giaœng giaœi rộng rãi kinh nầy, làm những Phật sự to lớn ơœ đời và ơœ cõi Trời, hay làm những việc lợi ích lớn cho vô lượng chúng sanh, người như thế thì Thiên vương các vị cần phaœi uœng hộ, chớ để những nhơn duyên khác nhiễu loạn, khiến tâm họ được định tĩnh an lạc, để lo tiếp tục phổ biến kinh nầy.
Lúc bấy giờ Tứ Thiên vương liền từ chỗ ngồi đứng dậy, trịch vai áo phaœi, quì gối chắp tay, ơœ trước Thế Tôn nói kệ khen rằng:
Phật Nguyệt thanh tịnh
Trang nghiêm viên mãn,
Phật Nhật chói lọi
Phóng ngàn tia sáng,
Mặt mày Như Lai
Tươi vui toœ rạng,
Răng trắng sáng sạch
Như rễ hoa sen,
Công đức vô lượng
Cũng như biển lớn,
Nguồn trí vô biên
Đầy đuœ pháp thuœy.
Trăm ngàn chánh định
Không thiếu thứ chi,
Chân bằng đầy đặn,
Hiện ngàn dấu tròn (8)
Ngón chân màn lưới
Giống như Nga vương,
Sáng suốt chói lọi
Như núi báu lớn.
Thanh tịnh sáng suốt
Tợ như vàng ròng.
Có những phước đức
Không thể nghĩ bàn!
Phật công đức lớn
Con nay kính lễ.
Chơn pháp thân Phật
Cũng như hư không.
Ứng vật hiện hình
Như trăng trong nước
Không bị chướng ngại
Như ánh sáng chiếu!
Thế nên con nay
Đaœnh lễ Phật Nguyệt.
Khi ấy Thế Tôn
Dùng kệ đáp rằng:
Kinh Kim Quang Minh
Vua trong các kinh,
Thậm thâm tối thắng
Là pháp vô thượng!
Thập lực Thế Tôn
Đã từng tuyên thuyết.
Thiên vương các vị
Cần phaœi uœng hộ.
Do nhơn duyên ấy,
Kinh mầu nhiệm nầy
Hay ban chúng sanh
Vô lượng khoái lạc!
Vì sự an lạc
Lợi ích chúng sanh,
Nên thường phổ biến
ƠŒ cõi Diêm Phù.
Thì hay diệt trừ
Vô lượng điều khổ,
Các cõi ác thú
Đại thiên thế giới.
Những vị quốc vương
Trong cõi Diêm Phù
Sanh lòng Từ mẫn
Chánh pháp trị đời.
Nếu hay phổ biến
Kinh mầu nhiệm nầy,
Thì quốc gia ấy
An ổn giàu mạnh,
Có các chúng sanh
Đều được khoái lạc.
Nếu có vị vua
Quí mến tự thân
Và caœ quốc gia
Muốn được giàu mạnh.
Nên phaœi chí tâm,
Thân thể sạch sẽ
Đến chỗ pháp hội
Dự nghe kinh nầy.
Kinh nầy hay làm
Tất caœ việc lành,
Phá dẹp tất caœ
Oán tặc trong ngoài;
Lại hay trừ diệt
Vô lượng sợ sệt.
Là vua các kinh,
Hay ban vô lượng
An ổn khoái lạc
Cho caœ chúng sanh.
Thí như cây báu
ƠŒ trong nhà người,
Đều hay sanh ra
Tất caœ trân baœo,
Kinh điển báu nầy
Cũng lại như vậy!
Hay sanh công đức
Cho các vị vua.
Như nước trong mát
Hay trừ khao khát.
Kinh điển báu nầy
Cũng lại như vậy!
Hay trừ các vua
Khao khát công đức.
Thí như tuœ rương
Chứa vật trân baœo,
Đều ơœ trong tay
Tùy ý sưœ dụng.
Kim Quang Minh nầy
Cũng lại như vậy,
Tùy ý hay ban
Các vua pháp baœo,
Kim Quang Minh nầy
Kinh điển nhiệm mầu,
Thường được chư Thiên
Cung kính cúng dường,
Cũng được hộ thế
Tứ Đại Thiên Vương,
Oai thần thế lực
Hết sức hộ trì.
Mười phương chư Phật
Thường hay hộ niệm.
Có người giaœng nói,
Khen ngợi hay thay!
Cũng có trăm ngàn
Vô lượng quỉ thần
Từ mười phương đến
UŒng hộ người ấy.
Có người được nghe
Kinh điển báu nầy
Tâm sanh vui veœ,
Hớn hơœ không lường.
Trong cõi Diêm Phù
Vô lượng quần chúng
Thaœy đều vui veœ
Họp nghe kinh nầy.
Vì nghe kinh nầy
Đuœ các công đức,
Chúng Trời càng tăng
Tinh khí thân lực!
Khi Tứ Thiên vương nghe kệ nầy rồi liền bạch Phật rằng:
Kính bạch Thế Tôn! Chúng con xưa nay chưa từng được nghe pháp môn vắng lặng nhiệm mầu như thế!
Chúng con được nghe pháp môn nầy rồi lòng mừng khôn xiết; trong người ghê rợn, nước mắt chaœy ròng, toàn thân chuyển động!
Lại được những sự vui veœ cực kỳ, đầy đuœ vô lượng không thể nghĩ bàn!
Những vị ấy dùng hoa Mạn Đà La, Đại Mạn Đà La dâng raœi cúng dường Thích Ca Như Lai và cúng dường caœ thập phương chư Phật. Cúng như vậy xong, lại bạch Phật rằng:
Bạch đức Thế Tôn! Thiên vương chúng con, mỗi vị đều có năm trăm quỉ thần thường phaœi đi theo để mà hộ vệ người thuyết pháp nầy!
PHẨM THỨ BAŒY
ĐẠI BIỆN THIÊN
Lúc bấy giờ Trời Đại Biện bạch Phật: Bạch đức Thế Tôn! Nếu người nào hay nói kinh pháp nầy, con sẽ làm cho vị ấy giaœng nói càng thêm lưu loát, biện tài hoạt bát những điều gì mà vị ấy nói ra rất được trang nghiêm và đúng thứ lớp, được thừa trí tuệ, giaœng nói thích hợp. Trong kinh điển nầy, nếu có chỗ nào câu văn sai lầm, thiếu chữ mất nghĩa, con có thể làm cho vị tỳ khưu nói kinh pháp ấy nhớ rõ toàn diện, nói đúng thứ lớp, không bị quên mất, không bị sai lầm!
Nếu có chúng sanh ơœ trăm ngàn Phật trồng các thiện căn, người nói pháp nầy cũng được như vậy, ơœ cõi Diêm Phù (1) phổ biến kinh nầy, khiến không dứt tuyệt. Lại khiến vô lượng vô biên chúng sanh được nghe kinh nầy, làm cho tất caœ đều được trí tuệ thông minh sáng suốt không thể nghĩ bàn; quaœ báo phước đức không thể kể lường, thông hiểu vô lượng các pháp phương tiện, thấu suốt tất caœ các thứ luận thuyết, biết rành tất caœ kỹ thuật ơœ đời; hay vượt ra khoœi vòng đời sanh tưœ, không bị thối chuyển, quyết định mau thành Chánh đẳng Chánh giác!
PHẨM THỨ TÁM
CÔNG ĐỨC THIÊN
Lúc bấy giờ có vị Công Đức Thiên bạch Đức Phật rằng:
Kính bạch Thế Tôn! Với vị Pháp sư nói kinh pháp nầy, con sẽ tùy sự nhu cầu vị ấy, bất luận cơm, áo, thuốc thang, đồ nằm, mọi vật dụng khác..., con sẽ cung cấp hoàn toàn đầy đuœ, để cho Pháp sư khoœi sự thiếu thốn, tâm được an ổn, ngày đêm vui veœ, chánh niệm suy nghĩ, phân biệt rành rẽ từng câu, từng chữ. Nếu có chúng sanh nào đã từng ơœ trăm ngàn Đức Phật trồng các thiện căn. Người nói pháp nầy cũng đồng như vậy. ƠŒ cõi Diêm Phù phổ biến rộng rãi kinh mầu nhiệm nầy, không để đoạn tuyệt. Các chúng sanh nào nghe kinh nầy rồi, ơœ đời vị lai vô lượng trăm ngàn na do tha kiếp thường được an vui trong cõi Người, Trời gặp được chư Phật, mau thành Chánh giác. Hoàn toàn không còn bị caœnh khổ sơœ trong các đường ác.
Kính bạch Thế Tôn! Về đời quá khứ, con đã ơœ chỗ đức Baœo Hoa Công Đức Haœi Lưu Ly Kim Sơn Chiếu Minh Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giaœi, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn (1) gieo các thiện căn. Thế nên con nay, tùy phương tươœng niệm, tùy phương hiện đến, và hay làm cho vô lượng chúng sanh được những khoái lạc, hoặc các vật dụng sanh dưỡng thân thể như là cơm áo, vàng bạc baœy báu, lưu ly, chơn châu, san hô, hổ phách, ngọc bích, ngọc kha... đều được đầy đuœ. Nếu có người nào thường hay đọc tụng kinh Kim Quang Minh thậm thâm mầu nhiệm. Vì con, cúng dường chư Phật Thế Tôn, ba lần xưng hô tên cuœa kinh nầy, đốt hương cúng dường. Cúng dường Phật rồi, dùng phần hương hoa, các thứ mỹ vị riêng cúng cho con, sái tán các phương. Phaœi biết! tức là người ấy chứa nhóm được những vật báu. Do nhơn duyên ấy, chất đất tăng trươœng, hoa màu tốt tươi. Chư Thiên, Địa Thần thaœy đều vui veœ. Các giống lúa gạo, cây lá hoa quaœ tươi tốt sum sê. Thần cây vui veœ, sanh ra vô lượng các thứ vật dụng. Khi ấy, con nghĩ thương các chúng sanh, ban cho nhiều vật cần dùng để sống.
Bạch Thế Tôn! Tỳ Sa Môn Thiên vương ơœ phương bắc nầy có thành tên là A Ni Mạn Đà; thành ấy có vườn Công Đức Hoa Quang, ơœ trong vườn ấy có vườn tốt nhất gọi là Kim Tràng baœy báu rất quí, đó chính là chỗ con thường an trú. Nếu có ai muốn được nhiều cuœa caœi, và các vật báu, người ấy nên ơœ ngay chỗ ơœ mình lau dọn sạch sẽ, tắm rưœa thân thể, mặc đồ trắng sạch, dầu thơm thoa mình, rồi thì vì con mà chí tâm xưng danh hiệu đức Phật Baœo Hoa Lưu Ly Thế Tôn ba lần, lễ bái cúng dường, đốt hương raœi hoa. Cũng phaœi xưng hô kinh Kim Quang Minh, chí thành phát nguyện; đồng thời dùng ít hoa, hương mĩ vị riêng cúng cho con, sái tán các phương. Lúc ấy phaœi đọc những câu sau đây:
1. Ba Lợi Phú Lâu Na Giá Lợi
2. Tam Mạn Đà Đạt Xá Ni La Khư
3. Ma Ha Tỳ Ha La Già Đế
4. Tam Mạn Đà Tỳ Đà Ni Na Già Đế
5. Ma Ha Ca Lệ Ba Đế
6. Ba Bà Nễ Tát Bà Đá Hậu
7. Tam Mạn Đà Tu Bát Lê Phú Lệ
8. A Dạ Na Đạt Mạ Đế
9. Ma Ha Tỳ Cổ Tất Đế
10. Ma Ha Di Lặc Bá Tăng Kỳ Đế
11. Hê Đế Tĩ Tam Bát Kì Hi Đế
12. Tam Mạn Đà A Tha
13. A Nâu Bà La Ni
Mật chú Quán Đaœnh nầy là quyết định chơn thật cát tường! Chúng sanh tu theo công hạnh Bồ Tát và Trung Thiện căn cần phaœi thọ trì đọc tụng thông suốt baœy ngày baœy đêm thọ trì tám giới (2), sớm chiều tịnh tâm, hương hoa cúng dường thập phương chư Phật. Thường vì tự thân và các chúng sanh, hoàn toàn hồi hướng (3) quaœ vị Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Phát nguyện như sau: Khiến cho những điều con nay cầu nguyện đều được cát tường.
Nhà cưœa (4), phòng ơœ lau dọn sạch sẽ; hoặc A Lan Nhã, bất luận nơi nào, chỗ mình đang ơœ dùng chất nước thơm rưới khắp vách nền, đốt loại hương quí, trần thiết hương án, dùng các hoa hương raœi khắp chung quanh nhất tâm cầu nguyện. Trong khi đó con thoáng qua một niệm sẽ vào nhà kia, liền ngồi trên tòa, từ ngày đêm ấy khiến cho nhà đó, hoặc xóm làng đó, hoặc phòng tăng đó, hoặc chỗ khoaœng trống liền được đầy đuœ tiền bạc, mọi vật: hoặc là vàng ngọc, hoặc là trân baœo, hoặc là trâu, dê, hoặc là lúa gạo... tất caœ những thứ cần dùng không thiếu, và được tất caœ mọi sự khoái lạc!
Nếu ai có thể đem phần công đức tối thắng bơœi những việc lành đã làm, hồi hướng cho con, con sẽ trọn đời không rời người ấy. ƠŒ chỗ người ấy chí tâm hộ niệm, tùy theo những việc người ấy cần cầu, đều được thành tựu.
Cần phaœi chí tâm lễ kính các đức Phật Thế Tôn nầy:
— Baœo Thắng Như Lai.
— Vô Cấu Xí Baœo Quang Minh Vương Tướng Như Lai.
— Kim Diệm Quang Minh Như Lai.
— Kim Bách Quang Minh Chiếu Tạng Như Lai.
— Kim Sơn Baœo Cái Như Lai.
— Kim Hoa Diệm Quang Tướng Như Lai.
— Đại Cự Như Lai.
— Baœo Tướng Như Lai.
Cũng phaœi kính lễ:
— Đông phương A Súc Như Lai.
— Nam phương Baœo Tướng Như Lai.
— Tây phương Vô Lượng Thọ Phật.
— Bắc phương Vi Diệu Thanh Phật.
Cũng phaœi kính lễ:
— Bồ Tát Tín Tướng.
— Bồ Tát Kim Quang Minh.
— Bồ Tát Kim Tạng.
— Bồ Tát Thường Bi.
— Bồ Tát Pháp Thượng.
PHẨM THỨ CHÍN
KIÊN LAO ĐỊA THẦN
Lúc bấy giờ có Địa Thần Kiên Lao bạch Đức Phật rằng:
Kính bạch Thế Tôn! Kinh Kim Quang Minh mầu nhiệm như vậy, hoặc đời hiện tại, hoặc đời vị lai, bất luận nơi nào, hoặc nơi thành thị, hoặc chỗ xóm làng, hoặc trong núi rừng, hoặc ơœ trên sông, hoặc giữa chỗ không, hoặc trong vương cung... Bạch Đức Thế Tôn! Tùy chỗ nào có phổ biến kinh nầy, trong địa phận ấy, traœi tòa Sư tưœ thỉnh vị Pháp sư ngồi trên tòa ấy, diễn giaœng rộng rãi kinh điển quí nầy, con sẽ đến đó thường xuyên hộ vệ, ẩn dưới pháp tòa, đầu đội hai chân cuœa vị Pháp sư. Con nghe pháp rồi, được uống pháp vị cam lồ vô thượng, càng tăng khí lực, caœ đại địa nầy sâu mười sáu vạn tám ngàn do tuần, từ Kim Cang Tế (1) đến trên mặt biển và chỗ đất liền, được các chất vị tăng trươœng đầy đuœ, phì nhiêu, phát đạt hơn ngày thường nhiều. Vì vậy cho nên trong cõi Diêm Phù cây cối, thaœo dược gốc rễ, nhánh lá, hoa trái sum sê, màu sắc tốt tươi, mùi vị thơm ngon đều đầy đuœ caœ. Chúng sanh ăn rồi càng thêm sống lâu, sắc lực an ổn, tâm trí thông minh, sáu căn lanh lợi, oai đức nhan mạo đặc biệt đoan nghiêm. Thành tựu tất caœ việc như vậy rồi, làm các sự nghiệp đều được thành công. Có thế lực lớn, siêng năng mạnh bạo! Thế Tôn! Vậy nên trong cõi Diêm Phù an ổn, vui veœ, nhân dân thạnh trị, tất caœ chúng sanh đều được khoái lạc. Tùy chỗ ưa mến, thích ý vừa lòng!
Các chúng sanh nầy được đuœ oai đức thế lực lớn rồi, hay cúng dường Kinh Kim Quang Minh nầy, và hay cung kính, cúng dường bốn chúng thọ trì kinh nầy. Lúc đó con sẽ đến ngay chỗ ấy, vì làm cho các chúng sanh đều được an ổn khoái lạc, thỉnh người thuyết pháp tuyên thuyết rộng rãi kinh điển như vậy.
Vì sao như thế? — Bạch đức Thế Tôn! Nếu khi nào có phổ biến kinh điển Kim Quang Minh nầy, con và quyến thuộc được phần công đức gấp bội lúc thường, càng thêm thân lực, tâm phát lanh lợi!
Kính bạch Thế Tôn! Con uống pháp vị cam lồ vô thượng rồi thì ơœ cõi Diêm Phù Đề nầy chu vi pháp hội baœy ngàn do tuần đều được phát đạt hơn lúc bình thường!
Bạch đức Thế Tôn! Quaœ địa cầu nầy, chỗ chúng sanh nương, đều hay tăng trươœng tất caœ những vật cần dùng đời sống. Tăng trươœng đuœ những vật cần dùng rồi, khiến các chúng sanh tùy ý sưœ dụng, thọ sự khoái lạc. Tất caœ các thứ cơm áo, thuốc men, nhà cưœa cung điện, cây cối, vườn rừng, sông, suối, ao, giếng, các vật nương tựa nơi đất như thế đều đầy đuœ caœ!
Thật vậy, Thế Tôn! Các chúng sanh ấy, vì biết ân con, nên nghĩ thế nầy: Ta phaœi quyết định nghe và lãnh hội kinh nhiệm mầu nầy, cung kính, cúng dường, tôn trọng, tán dương. Nghĩ như vậy rồi, liền từ chỗ ơœ hoặc nơi thành lũy, hoặc ơœ xóm làng, hoặc nơi nhà cưœa, hoặc giữa chỗ không, đến nơi pháp hội để nghe kinh nầy. Khi đã nghe và lãnh thọ xong rồi, trơœ về chỗ ơœ, đều quí mến nhau, khuyên baœo nhau rằng:
Chúng ta nay đây nghe pháp thậm thâm vô thượng nhiệm mầu, đã được thâu nhóm các món công đức không thể nghĩ bàn, cũng như vô lượng, vô biên chư Phật; quaœ báo chúng sanh trong ba đường ác đã được giaœi thoát, ơœ đời vị lai thường sanh cõi người và các cõi trời hươœng thọ an lạc!
Các chúng sanh nầy đều ơœ ngay nơi chỗ ơœ cuœa mình, hoặc vì người khác giaœng nói kinh nầy, hoặc một ví dụ, một phẩm, một duyên, hoặc là xưng tán một đức Thế Tôn, một vị Bồ Tát, hoặc một bài kệ, cho đến một câu và xưng đầu đề tên cuœa kinh nầy.
Kính bạch Thế Tôn! Tùy chúng sanh ấy ơœ nơi chỗ nào, thì ngay nơi đó thường được phong phú, phì nhiêu đầy đuœ hơn các nơi khác. Phàm những vật gì nhơn đất sanh ra, đều được tăng trươœng to lớn tốt tươi, khiến các chúng sanh hươœng thọ khoái lạc, giàu có cuœa caœi, châu báu tiền bạc, ưa hạnh bố thí, tâm thường thâm tín Tam Baœo kiên cố!
Lúc ấy Phật baœo Địa Thần Kiên Lao:
Nếu chúng sanh nào, cho đến chỉ nghe nghĩa một câu kinh Kim Quang Minh nầy, ơœ trong cõi Người, sau khi lâm chung, tùy ý vãng sanh lên ơœ cõi Trời Tam Thập Tam thiên.
Địa Thần! Nếu có những chúng sanh nào, vì muốn cúng dường kinh mầu nhiệm nầy, trang nghiêm nhà cưœa, cho đến hoặc treo một cái tràng phan, hay một baœo cái, dùng một cái áo... Cõi Trời Lục Dục ơœ cõi Dục giới đã có cung điện baœy báu tự nhiên người ấy mạng chung, liền được vãng sanh đến ơœ nơi đó.
Địa Thần! Trong những cung điện baœy báu, mỗi mỗi tự nhiên có baœy Thiên Nữ, cùng nhau vui veœ, ngày đêm thường được khoái lạc vô cùng, không thể nghĩ bàn!
Lúc ấy Địa Thần bạch đức Phật rằng:
Kính bạch Thế Tôn! Do nhơn duyên ấy, khi vị Tỳ khưu thuyết kinh pháp nầy, ngồi trên pháp tòa, con thường ngày đêm luôn luôn hộ vệ, không hề xa lìa, ẩn dưới pháp tòa, đầu đội hai chân vị Pháp sư ấy.
Bạch đức Thế Tôn! Nếu có chúng sanh ơœ trăm ngàn Phật trồng các thiện căn, người nói pháp ấy, vì những lẽ đó ơœ cõi Diêm Phù phổ biến rộng rãi kinh nhiệm mầu nầy, khiến không đoạn tuyệt. Các chúng sanh ấy được nghe kinh nầy, ơœ đời vị lai, vô lượng trăm ngàn na do tha kiếp thường sanh cõi Người và các cõi Trời, hươœng thọ khoái lạc gặp được chư Phật dứt trừ tất caœ những điều khổ báo trong ba đường ác, mau được chứng thành Chánh đẳng Chánh giác!
QUYỂN HAI CHUNG
Chuœ Trời bốn phương,
hộ thế vẹn toàn,
Điều nhơn pháp mầu rộng tuyên truyền
Luận biện nghĩa vô biên,
Công đức hoàn toàn,
muôn vật lạc phong niên
NAM MÔ KIM QUANG MINH HỘI THƯỢNG PHẬT BỒ TÁT (3 lần)