Anh phóng chân chạy thẳng một mạch lên dốc.
Trong lòng vui mừng khấp khởi, nghĩ rằng, sẽ
làm cho cô một sự ngạc nhiên lớn. Ngạc nhiên
gì cơ chứ ngoài vấn đề anh cho cô biết: "Hôm nay. Anh đi chùa". Anh sẽ đón cô ở
ngay cái chòi của vị sư già khụ. Vì anh hiểu
rằng, lúc nào cô cũng dùng con đường vòng
này leo lên ngôi chùa trên tầng mây cao tít...
Có lẽ, cô sẽ rất ngạc nhiên khi thấy anh
xuất hiện bất ngờ... Anh có thể tưởng tượng
thấy đôi mắt cô mở lớn, kinh ngạc kèm theo
nụ cười tươi tắn trên môi...
Chỉ cần chạy một mạch bằng năm trăm hơi thở
dài thì tới được ngôi chòi nhỏ. Anh gặp vị
sư già đang ngồi trong góc quán. Vị sư thật
lạ, có đôi mắt sáng và hiền như ông Bụt. Ông
Bụt là ai, anh chẳng biết, cũng chưa gặp bao
giờ, nhưng chắc hẳn, ông hiền lắm. Có lẽ
hiền bằng...cô. À. Không! Vì đôi khi anh có
thấy cô giận dữ...
Ông thường ngồi ở góc quán, bên cạnh là một
cái bàn để cơ man những bình trà. Ông ngồi
thảnh thơi, an lạc như người đang chơi
một mình. Anh thò đầu vào quán, chào ông một
tiếng rồi chạy biến ra đằng sau, nơi có con
suối nhỏ quanh co cô thường hay kể với anh
trong những lần đi chùa về. "Để ra thăm
con suối đã..."
Con suối đẹp hơn anh tưởng. Nằm quanh co như
một phần của con Rồng uốn khúc. Nó hiền hòa,
trầm lặng. Nhưng nếu nghiêng tâm lắng nghe,
anh có thể nghe được tiếng thì thầm của nó.
Ừ. Có lẽ nó không trầm lặng lắm đâu, ngược
lại, nó có vẻ...nhiều chuyện là đằng khác,
vì nó cứ thì thầm liên tu như một điệp khúc
không ngừng...
Thật dễ dàng để anh tìm thấy gốc cây bên bờ
suối cô hay ngồi. Cái cây này cũng lạ (kể ra,
cái gì đối với anh đều lạ cả), nó to, cành
lá tỏa ra như một cái lọng lớn. Dưới gốc, có
một chỗ hũm vào vừa đủ rộng cho hai người
ngồi. Hẳn nhiên, (anh tưởng tượng) nếu chỉ
một mình cô ngồi nơi đây thì chỗ này rộng
rãi lắm, nếu muốn, cô cũng có thể nằm co lại
như người nằm trong nôi. Từ gốc cây, anh có
thể nhìn ra gần hết khúc suối trước mặt.
Nước suối trong vắt, nếu để ý, anh có thể
nhìn được những hạt sỏi trắng và vài con cá
đủ mầu sắc tung tăng bơi lội.
Anh đứng tần ngần nhìn theo dòng suối chảy
êm đềm và lắng nghe nó đang...hát. Kỳ ha!
Suối mà cũng biết hát! Anh bật cười lớn.
Chắc chơi với cô lâu, anh bỗng dưng bị lây
cái tính tưởng tượng của cô. Cô có một trí
tưởng tượng rất phong phú, đôi khi, nếu có
thần thông, anh sẽ ghé mắt vào tận trong tâm
hồn cô, chắc hẳn nó đầy mầu sắc và biến hiện,
lung linh như một mê đồ ảo phố nào đó..
Ánh nắng rớt xuống mặt nước vỡ tan ra từng
mảnh, choé lên thành những hoa đốm bay chơi
vơi. Anh bỗng thấy có một vật gì đó lấp lánh
giữa giòng. Nhìn kỹ, hình như nó là một đồng
tiền vàng. Ồ, hay lắm! Anh sẽ nhặt đồng tiền
ấy tặng cô. Nghĩ là làm, anh sắn quần, lội
ra giữa giòng... Nước mát quá, cái mát thấm
lên từng phân vuông da thịt. Anh ngắm nghía
đồng tiền vàng và lấy làm thích chí. Đồng
tiền, chẳng biết làm từ thời đại nào, nó
thuần vàng, một bên là hình ngôi chùa cổ (chắc
chính là ngôi chùa ở tầng mây trên kia). Một
bên có khắc một chữ gì đó, ngoằn nghèo mà có
thể đó là một loại chữ rất cổ xưa. Ánh vàng
lấp lánh trong ánh nắng làm anh chóa mắt...
Thật là một báu vật, chắc hẳn cô rất thích!!
Anh mỉm cười, bỏ đồng tiền vàng vào túi áo
bên trái tim, khẽ khàng trải một ít lá khô
trong chiếc nôi ấy rồi ngồi hẳn vào trong.
Chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ đi ngang qua đây,
sẽ ghé thăm con suối trước khi tiếp tục cuộc
hành trình lên tới chùa. Cô sẽ gặp anh, bất
ngờ, đầy ngạc nhiên và kỳ thú. Anh sẽ hân
hoan tặng cô đồng tiền vàng anh vừa vớt được
dưới suối....
Hình như anh vừa rơi vào một giấc ngủ ngắn.
Tâm thức còn đang lơ mơ thì nghe được tiếng
xôn xao từ dưới con dốc vọng lên. Rõ ràng
tiếng cười của cô, và hình như lại có thêm
một giọng cười khác. Anh choàng tỉnh dậy,
vội vã vòng ra trước chòi. Âm thanh đi nhanh
hơn hình ảnh, phải đợi khoảng vài giây anh
mới nhìn thấy hai mái đầu nhô lên. Trên
triền dốc thoai thoải, anh thấy cô đang đi
bên cạnh một chú tiểu, (cái người mà hồi nãy,
lúc anh chạy ù một mạch lên đây, đã gặp chú
đang thơ thẩn chờ ai dưới chân dốc.) Trên
tay chú cầm một túi giấy dầu nhỏ. Họ xúyt
xoát tuổi nhau. Cả hai đều ướt mồ hôi nhưng
sự hồn nhiên tỏa đầy trên khuôn mặt. Dù đã
đội cái nón rộng vành, nhưng một phần tóc
mai của cô cũng bị bết lại. Khuôn mặt cô có
vẻ rất vui, cô cứ liếng thoắng kể cho chú
nghe hết chuyện này tới chuyện khác, đôi khi
còn ngừng lại một lúc, nghiêng đầu nhìn chú
cười khúc khích.
Còn chú tiểu có vẻ im lặng hơn, khuôn mặt
chú sáng choang, đầu cạo trọc lóc, chỉ chừa
lại một mảng tóc đằng trước, rõ là chú đang
cố gắng "nghiêm túc", cố giữ gìn
phong tư của một người đã vào chùa làm tiểu.
Nhưng thỉnh thoảng, không nhịn được cười vì
mẩu chuyện cô kể, nên chú cũng phải bật lên
thành tiếng. Họ có vẻ như biết nhau đã lâu,
nên những cử chỉ cũng rất tự nhiên, thân mật...
Một thoáng ngạc nhiên. Cô đi với ai vậy cà?
Chợt nhớ một vài lần anh đến thăm, cô thường
hay kể cho anh nghe chuyện một người bạn
hàng xóm, cùng tuổi. Đang chơi thân, khi
không lại bỏ lên chùa muốn làm chú tiểu.
Chẳng lẽ nào lại là cái anh chàng con
nít ấy?
"Khoa ơi, mình đã đến chòi rồi.... "
"Ừ. Bây giờ mình vào thăm vị sư già, nghỉ
một chút rồi Khoa sẽ đưa Anh Thư đi thăm
suối. (Tằng hắng) Anh Thư phải nhớ thay đổi
lối xưng hô mới được. Khoa đã vào chùa làm
tiểu rồi thì đừng gọi người ta bằng
tên nữa, phải bọi bằng "chú tiểu Khoa"
đó!"
Cô trợn mắt nhìn chú:
"Sao rắc rối quá vậy hả? Anh Thư đây mà!!!
Có phải ai xa lạ đâu mà phải đổi làm chi?"
"Hình như cũng phải đổi đó Anh Thư à. Vì
Khoa đã là "người của nhà Chùa" rồi,
còn Anh Thư vẫn còn là "người trần gian",
nên lối xưng hô có hơi khác chút đỉnh. Ngay
chính Khoa cũng không được xưng bằng "Khoa"
nữa mà phải đổi thành "Tôi" đó!"
"Nhưng Anh Thư đã quen miệng gọi như vậy từ
nào tới giờ rồi. Đổi thấy kỳ kỳ..."
Cả hai bước vào trong chòi. Chú tiểu kéo ghế
cho cô ngồi, rồi nhanh nhẹn đi lấy bình trà
và hai cái chén. Vị sư già đang loay hoay
bên gian trong làm gì đó không biết. Anh
cũng vào theo và ngồi vào một cái bàn trong
góc. Có một điều kỳ lạ là họ đều không biết
được có sự hiện diện của anh trong quán. vẫn
không nhìn thấy anh. Tựa như anh đang mặc
một cái áo tàng hình nào đó. Chú tiểu lôi
trong túi giấy dầu ra một cái bánh ít, để
trên bàn tay, trang trọng đem lên cúng dường
cho vị sư già. Chú nói điều gì đó nghe không
rõ, nhưng anh thấy vị sư hoan hỉ nhận tặng
phẩm. Sau, chú trở lại bàn, lôi thêm hai cái
bánh khác, một để trước mặt cô, một để trước
mặt chú:
"Trong này, mình còn một cái bánh nữa, tí
lên tới chùa, mình sẽ đem lên cúng dường vị
bổn sư của Khoa nhé"
Cô kêu lên:
"Đó! Thấy chưa, Khoa cũng đâu có đổi lối
xưng hô đâu. Anh Thư không gọi Khoa bằng "chú tiểu" được đâu. Khó gọi quá à..."
"Ừa héng. Nhưng chắc phải tập, dần dần rồi
cũng sẽ quen thôi..."
Giọng cô cự nự:
"Mà sao khi không đi lên chùa ở làm chi vậy?
Từ khi Khoa lên chùa làm chú tiểu, Anh Thư
chẳng có ai chơi hết. (Chợt nhớ) À, Anh Thư
mới quen một ông kia. Chắc Anh Thư
chưa kể Khoa nghe?"
"Chưa."
"Ảnh là bạn anh Tuấn, lớn hơn Anh Thư tới
tám tuổi lận. Ảnh rất tốt với Anh Thư đó.
Nhưng... nhưng.... Anh Thư vẫn... nhớ
Khoa hơn..."
Cả hai đều yên lặng. Hình như họ đang trở về
quá khứ lúc còn là hàng xóm của nhau, còn
chia nhau những viên kẹo, mẩu bánh, cùng rủ
nhau đi chùa, tụng kinh. Cùng có những sinh
hoạt trong gia đình Phật tử mỗi cuối tuần.
Cái quá khứ còn rất mới đối với họ. Và cho
tới giờ này, ngồi trước mặt Khoa, cô vẫn
không hiểu tại sao chú lại bỏ đi...
Đôi mắt cô ươn ướt nhìn chú tiểu:
"Tại sao Khoa lại đi tu?"
Chú ngó lơ qua phía khác, tránh đôi mắt của
cô. Đôi tay mở mấy lớp lá chuối, nói lảng:
"Bánh ít này mẹ Anh Thư làm phải không? Khoa
nhớ hồi đó, cứ ngày rằm là bác lại làm bánh
đem lên chùa cúng Phật..."
Giọng cô buồn buồn:
"Bây giờ vẫn còn như vậy, chỉ thiếu có Khoa..."
"Thì... mai này, Anh Thư sẽ có bạn mới. Lo
gì..."
Cô nghe trong lòng nghèn nghẹn. Hình như
Khoa vẫn cố tình không hiểu ý cô muốn nói gì.
Tự ái con gái, cô cũng chẳng muốn giải thích
thêm. Cô vọt miệng, nói ra những điều hoàn
toàn trái hẳn với những gì cô muốn nói:
"Ừ. Mai mối Anh Thư sẽ quên Khoa và đi lấy
chồng. Anh Thư ghét Khoa lắm!"
Hai đứa trẻ nhìn nhau yên lặng. Tim anh tự
dưng cũng thấy nghẹn lại. Chẳng hiểu anh
ghen với chú tiểu hay anh đau vì cái đau
của cô. Cùng lúc anh cũng bàng hoàng ngạc
nhiên nhận ra rằng - cô bé ấy - mà từ nào
tới giờ anh cho rằng còn rất hồn nhiên, hay
vòi vĩnh, nay đã biết yêu, dù là
một tình yêu rất nhẹ nhàng của tuổi mới lớn.
Rất tiếc, tình yêu ấy cô đã không dành cho
anh...
Anh nghe mắt mình cay cay và trái tim như tê
đi khi thấy khuôn mặt cô cúi xuống che đi
giọt lệ buồn. Anh không còn muốn có ý định
ra mặt để cùng lên chùa với cô như đã dư
định. Vì chưa hẳn việc lên chùa của anh hôm
nay đã làm cho cô một ngạc nhiên, kỳ thú như
anh đã tưởng. Đã có chú tiểu thay anh đưa cô
lên chùa của chú ấy rồi. Anh chỉ là kẻ thứ
ba rất thừa thãi trong khung cảnh này. Anh
lẳng lặng bỏ ra ngoài, đi vòng trở lại với
con suối, ngồi gục mặt bên bờ. Hình như con
suối đang tớn tác nhìn anh, muốn biết chuyện
gì vừa xảy ra và sẵn sàng lắng nghe anh kể
lể. Anh bỗng thấy phía trái tim mình lạnh
buốt, chợt nhớ tới đồng tiền vàng còn nằm
trong túi áo. Anh lôi ra, nhìn một lúc, thở
dài:
"Suối ơi, tôi không còn đối tượng để trao
tặng vật quý giá này. Trả lại cho suối đây..."
Nói xong. Anh vung tay. Theo sức vung, đồng
tiền vàng bay bắn ra giữa giòng, loé lên
những tia nắng quải rồi chìm mất dưới giòng
cát trắng.
Hình như con suối lại bắt đầu tỉ tê cất
tiếng hát....