"Đợi tôi với.... Bác tài ơi, đợi tôi với..."
Con bé vừa chạy, vừa la bải hải khi thấy chiếc
xe bus bắt đầu chuyển bánh. Tiếng gọi lanh lảnh
như một niềm thất vọng gấp gáp sắp đổ ập xuống
đầu, cùng với tiếng chân chạy thình thịch của nó
làm cho túi vải đeo đập liên tu sau lưng. Tiếng
kêu bay bắn đi, nhanh hơn bước chân chạy, lọt
thẳng vào tai bác tài xế. Ông ngoảnh lại, nhìn
thấy một con bé khoảng 13,14 tuổi cùng với bà mẹ
đang gấp gáp chạy về phía mình, hai tay nó quơ
quào loạn xạ cố gây thêm sự chú ý của ông.
Chiếc xe bus mới dợm bánh, nay từ từ dừng lại.
Bác tài bấm nút mở cửa chờ nó đến. Khoảng vài
phút sau, con bé đã đứng trên bậc tam cấp của xe,
nó vừa thở hổn hển, vừa tụt cái túi đeo sau lưng
lục tìm vé đưa cho bác tài. Một số khách tỏ vẻ
khó chịu vì sự chậm trễ ấy. Một bà với khuôn mặt
khó đăm đăm nhìn nó không mấy gì thiện cảm, gắt:
"Thôi, nhanh lên đi cho người ta nhờ. Đã hẹn giờ
giấc đoàng hoàng rồi mà lại còn trễ. Đúng là...người
Việt Nam!"
Bà nói thế, tựa như bà là một người ngoại quốc
nào đó chứ không phải người Việt. Nhưng rõ ràng
bà cũng là người đồng hương cùng nói một ngôn
ngữ với nó. Khuôn mặt bà loè loẹt, dị dạng do sự
"tân trang" sửa chữa quá nhiều nên trông có cái
vẻ khó tính một cách dị thường. Một số người
Việt khó chịu khi nghe bà nói câu đó. Họ quay
lại nhìn bà, nhưng chẳng ai nói gì. Con bé thì
cuống cuồng trình vé rồi đảo mắt một vòng tìm
chỗ ngồi ghi trên tấm giấy. Ánh mắt nó đậu ở một
ghế còn trống gần cửa sổ. Bên cạnh, có một gã
đàn ông đang ngồi lơ đãng...
Phải mất thêm vài phút nữa mọi thứ mới êm suôi.
Con bé chen vào chỗ trống duy nhất đã dành cho
nó. Nó ngồi thở dốc, nhưng khuôn mặt đầy khích
động và vui sướng. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa
tay vẫy vẫy người thiếu phụ đang trông theo với
một nét lo lắng rõ rệt hiện trên nét mặt:
"Má.. Con đi nghe má.... Không sao đâu mà. Con
thương má... "
Nói rồi. Nó chu miệng, dán vào kiếng xe, hôn
chùn chụt:
"Bye má... "
Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Tiếng bà mẹ trẻ
nói với theo:
"Cẩn thận nghe con. Tới nơi nhớ điện thoại má
liền nghe... "
Chiếc xe từ từ đi nhanh dần, để lại người mẹ trẻ
trên bến xe. Nó nhìn theo cho đến khi bóng bà
khuất sau một khúc rẽ, lúc đó nó mới thở phào.
Sửa đổi lại thế ngồi cho ngay ngắn, kéo cái bịch
đeo trên lưng xuống để trên đùi. Khuôn mặt nó
rạng rỡ vui tươi. Có lẽ, nó đang cần phải nói.
Nói thật nhiều để đổ tuôn ra những khích động
trong nó. Nó lén nhìn gã đàn ông ngồi cạnh - Người đồng hành với mình đây
- Nó nghĩ thầm.
Trông mặt gã có vẻ... hơi dữ bởi những nét nhăn
đậm trên trán và ở đuôi con mắt như những vết
cắt. Gã có một vết sẹo dài chém từ góc tai trái
xuống tới cằm. Đôi mắt gã hơi giảo hoạt, bất
lương. Nhưng hề gì. Con bé nhìn thấy ai cũng như
nhau. Nếu không nói là mọi người đều rất tốt. Nó
chẳng biết gì về thế giới bên ngoài mái nhà nó
thường sống, mà trong đó một bà mẹ trẻ, góa bụa
luôn luôn gìn giữ nó một cách quá quắt tới độ nó
cảm tưởng mình đang sống trong ngục tù. Phải nói
mãi, năn nỉ mãi và quả quyết cả hơn ngàn lần "sẽ không có chuyện gì xảy ra" để mẹ nó
xiêu lòng, cho nó lấy một chuyến xe đò đi dự một
khóa tu tập cấm phòng ở ngôi chùa cách xa nhà
khoảng sáu tiếng lái xe.
"Má à. Thiệt tình là con không hiểu sao má lại
không cho con đi chớ. Má đưa con ra bến xe, con
ngồi trên xe đò một mạch. Tới nơi đã có người
trong chùa ra đón con rồi. Ở hai ngày là lại có
người đưa con ra bến xe, con lại về với má mà...
"
"Mày đi xa xôi dữ vậy. Không có người kèm sao đi
tới nơi? Lỡ giữa đàng có chuyện chi thì tao biết
tính sao đây chớ? Thôi, bỏ qua đi!!. (Dỗ dành)
Đợi tới chừng má xin nghỉ được vài ngày thì má
sẽ đi với con nghe."
"Chời! Má!! Đợi má nghỉ thì qua thời tu tập còn
đâu nữa, lên trển làm chi không biết!"
Nhì nhằng, năn nỉ gần cả tháng, sau khi đã điện
thoại lên chùa cả chục lần, bà mẹ mới bằng lòng
đóng tiền và ghi danh cho nó. Mới sáng mơi này,
trước khi đưa con ra bến xe, bà cũng còn cẩn
thận, thắp nén hương lầm rầm khấn vái:
"Nam mô A Di Đà Phật. Xin trời Phật độ trì. Xin
ngài Quan Âm gia hộ cho đứa con khờ khạo của con
đi tới nơi, về tới chốn. Mọi điều dữ đều tai
qua, nạn khỏi. (Rồi bà kể lể ỷ ôi tựa như đang
nói chuyện với một người bằng xương, bằng thịt
đứng trước mặt). Con chỉ có đứa con duy nhất. Từ
ngày ổng mất cho tới nay, con không dám bước
thêm bước nữa, mọi tình thương con đều dành cho
nó hết. Nó khờ khạo, bé bỏng, cần được những bàn
tay yêu thương che chở. Xin ngài độ trì cho nó
đi đường bình an."
Nói xong, người mẹ trẻ vái thêm ba vái, rồi kính
cẩn cắm mấy nén hương vào lư, trong khi đó, con
bé sốt ruột chờ đợi ngoài cửa:
"Má ơi... Đi chưa má, trễ quá rồi đó nghe!"
Bà mẹ gắt khẽ:
"Thì từ từ chớ. Mày hối như hối tà, hối ma vậy!"
*
Xe bắt đầu ra xa lộ. Dòng xe cộ ngược xuôi, hối
hả tăng theo với sự vui mừng của con bé. Nó nhìn
đồng hồ. Mới có ba giờ trưa. Chắc khoảng chín,
mười giờ tối mới tới nơi. Khoảng sáu giờ chiều
thì xe sẽ ngừng lại ở một thành phố nhỏ cho
khách ăn uống, xả hơi, đi đứng cho dãn gân cốt.
sau đó đi tiếp chừng bốn tiếng nữa là tới. Ở đó
đã có một chị Phật tử trên chùa sẽ đón nó tận
bến. Chời. Sao mà vui thích chi đâu á!
Nó kẽ liếc nhìn gã đàn ông và mỉm cười với gã
bằng một nụ cười đầy thiện cảm. Gã cũng nhìn nó,
nhếch mép. Gã có thể nghe được mùi hương trinh
nữ của nó thoang thoảng, cộng thêm vì ngồi quá
gần, gã nhìn thấy được cả những sợi lông măng
trên đôi má không son phấn. Gã còn nhìn sâu qua
cổ áo, thấy được thấp thoáng một phần ngực trắng
hồng. Trong gã, nổi lên một dục tâm bất chính.
Gã lân la làm quen:
"Đây là lần đầu tiên cô em đi xa một mình?"
Con bé trả lời bằng một giọng khích động:
"Phải. Và điều này làm em rất sung sướng!"
Nói rồi. Con bé luyên thuyên kể về cuộc hành
trình của nó. Tuy ngắn ngủi, chỉ có hai ngày.
Nhưng đối với nó quả là một cuộc "cách mạng" vĩ
đại, vì nó có thể thuyết phục được má nó, chứng
tỏ cho má nó biết rằng, nó đã lớn!!
Gã đàn ông gật gù:
"Phải rồi. Thế giới bên ngoài thật đẹp. Đáng lý
em phải biết nó sớm hơn nữa..."
Con bé mở tròn đôi mắt nhìn gã, hỏi bằng một
giọng ngây thơ:
"Thiệt hả ông? Sớm hơn là bao sớm?"
"Như tui nè. Tui ra đời năm mới có chín tuổi mà
đâu có chết chóc chi đâu. Đâu có bị gì..."
Con bé nghe gã nói thế. Nhưng ánh mắt nó bỗng
đậu lên vết thẹo chém trên má trái làm cho mặt
gã thêm dữ, ánh mắt nửa ngờ vực, nửa tò mò:
"Còn cái sẹo này là ông bị sao vậy?"
Gã đưa tay sờ cái sẹo. Ậm ừ..
"Cái này hả? Thì hồi đó...bị bệnh. Đưa vô nhà
thương mổ gấp nên còn lại vết thẹo..."
Hắn nói dối trơn tru như mỡ. Vết thẹo đó, một
thời dành gái, đánh nhau với nhóm băng đảng khác
nên bị chém. Nhưng, hề gì. Con bé nói gì nó chả
tin. Lại nữa. Gã đang nghĩ cách làm thế nào để
có thể chiếm đoạn con nhỏ trước khi nó đi đến
nơi muốn đến. Trông nó tinh khôi như một viên
ngọc quý. Càng tinh khôi lại càng gợi cảm và làm
cho gã kích thích hơn nữa. Gã chỉ có một cơ hội
duy nhất là ở trạm dừng xe giờ cơm chiều. Gã
nhìn con bé thèm thuồng như con quỷ thèm ăn thịt
người. Trong đầu óc gã đầy tính toán. Nhưng gã
hiểu, dù có ngây thơ cách mấy, nếu không khéo
làm cho con bé sợ nó sẽ lánh xa. Bây giờ nó đang
vui, là một cơ hội rất tốt để tạo thêm tình thân
và lòng tin tưởng ở nó.
Bằng một giọng thân mật, gã gạ gẫm:
"Nè em. Tí nữa tới giờ ăn chiều, xe đò sẽ ngừng
lại ở một thành phố nhỏ. Để tui đãi em một bữa
cơm làm quen nghen."
Con bé ngước mắt lên nhìn gã, cảm động:
"Cảm ơn ông. Nhưng má em có gói theo thức ăn
nhiều lắm. Lại nữa. Em ăn chay..."
Gã dở giọng ngang tàng, bất chấp:
"Thì ăn mặn một bữa có sao đâu. Trời, Phật có
phạt mình vì tội ăn mặn đâu mà lo!!"
Con bé trợn tròn mắt. Tưởng như mình không thể
tin được đôi tai đang cắm trên cái đầu nhỏ bé
của nó khi nghe gã nói những câu như thế. Nó
cãi:
"Ý cha! Không được đâu ông à. Em không có ăn mặn
được đâu, vì má nói, phải giữ gìn cho thân tâm
trong sạch trước khi thọ "bát quan trai" đó!"
Gã tò mò:
"Thọ bát quan trai là cái gì vậy hả? Sao tui
thấy mấy cái đạo, cái nào cũng rắc rồi, hà rằm.
Luật này, luật nọ... Nhức cái đầu!"
Con bé toét miệng cười rồi giải thích:
"Đức Phật nói một phật tử tại gia cần phải làm
lễ thọ bát quan trai một tháng ít nhất một lần.
Nếu lên chùa để thọ thì tốt lắm, bằng không làm
ở nhà cũng được. Thọ bát quan trai là mình hứa
với đức Phật một ngày, một đêm giữ đủ tám giới
cấm, và chỉ ăn một bữa trưa mà thôi. Trong lúc
thọ giới, thì ráng giữ gìn tâm ý được trong sạch
mà nhất là không phạm các giới mình đã hứa..."
Gã nghe con bé nói vậy, tuy chẳng hiểu gì thêm,
nhưng cũng ậm ừ cho qua:
"Thôi. Nếu vậy, em cho tui đãi em một ly nước
được không? Chắc là ly nước thì ông Phật cho chứ
gì?"
Con bé cười toét miệng:
"Được chứ! Nước thì được uống thả dàn. Chỉ sợ
uống nhiều...bể bụng thôi!!"
Sau câu nói đó. Con bé cười khúch khích. Nó bắt
đầu huyên thuyên kể về những gì nó thích và
những người thân chung quanh nó. Lối kể chuyện
của con bé thiệt là không mạch lạc chút nào. Từ
chuyện này, nó nhảy qua chuyện khác cái rụp tựa
như nó đang vất vả chạy theo cái tâm thức thay
đổi luôn luôn trong đầu nó. Nó đang nói đến
người mẹ, rồi lại nhảy qua con bạn thân đang khổ
sở, buồn sầu vì đã không được đi theo nó. Rồi nó
lại tưởng tượng tới cảnh chùa và buổi tu tập
trong hai ngày sắp tới. Hình như nó nói chuyện
mà không cần sự trả lời của gã. Nó nói một thôi,
nghe chừng hiểu được gã đang chán phải nghe nó
nói, nên quay lại hỏi gã:
"Còn ông. Ông cũng đi chùa hả?"
"Không. Tôi đi có... công chuyện..."
Mà công chuyện gì kia chứ. Gã là một gã lang
thang, sống đầu đường xó chợ. Ai mưới gì thì làm
nấy. Trong quá khứ gã đã từng liên hệ tới băng
đảng và giết người. Gã là một kẻ vô thần, không
tin vào bất cứ ai ngoại trừ mình. Mà chính gã,
đôi khi gã cũng chẳng tin lấy chính mình, vì
nhiều lần toan tính đều bị trật lất. Đôi khi gã
trộm nghĩ, cuộc đời ưa chơi khăm gã, đì gã miết
tới độ gã không thể ngóc đầu lên nổi. Hôm nay,
còn lại một ít tiền trong túi, gã định làm một
cuộc hành trình qua một thành phố khác coi có gì
khá hơn chăng, tình cờ lại gặp được con bé. Gã
nhìn con bé thòm thèm. Lâu lắm rồi gã chưa được
làm tình.
Ý nghĩ đó làm cho lòng gã rạo rực. Gã lén thò
tay trong túi, sờ thấy được mấy viên thuốc kích
thích tình dục nằm cồm cộm mà gã có được do một
thằng du côn trả công gã trong lần khuân vác đồ
cho nó tuần trước. Định bụng, tí nữa, trong giờ
nghỉ lao ăn chiều, gã sẽ lén bỏ một viên trong
ly nước của con bé. Ý nghĩ đó làm cho gã cảm
thấy rạo rực và khó chịu ở phần dưới. Gã nhìn
lén con bé. Lúc này, nó đang dựa đầu vào thành
xe ngủ gà, ngủ gật. Chắc hẳn, sau một lúc nói
chuyện liên tu, nó đã hết chuyện để nói và bắt
đầu mệt.
Xe lao đi vun vút như nuốt lấy đường dài. Nhưng
với gã, sao gã cứ thấy thời gian trôi qua chậm
như rùa. Gã xoay trở luôn luôn. Mùi hương thơm
nồng của con bé cứ tỏa ra thoang thoảng. Nếu như
không có người chung quanh, có thể gã cũng đã
làm bậy, xé quần, xé áo con bé ra rồi. Nhưng gã
cũng phải cố. Cố gắng kìm giữ cái "con quỷ dâm
dục" trong gã.
Cuối cùng rồi xe cũng ngừng lại ở một thành phố
nhỏ. Mặt trời đã bắt đầu ngả bóng. Người tài xế
nói oang oang, nhắc nhở trong khi mọi người lục
tục xuống xe và tản mát vào trong những quán ăn:
"Xin bà con cô bác vui lòng trở lại đây sau 45
phút. Xe sẽ bắt đầu chạy lại đúng một tiếng
nữa."
Con bé đứng phắt dậy. Gã cũng đứng lên theo nhắc
nhở:
"Nè cô em. Cô em đi theo tui nghe. Ngay dưới kia
có cái quán ăn ngon lại rẻ tiền. Họ cũng dễ dãi
lắm nghe. Vô trỏng, tui sẽ nhờ nhà hàng hâm cơm
dùm cho cô em và xin đãi cô em ly nước..."
"Được mà. Nước thì em uống được. Nhưng... (ngập
ngừng) Hay khỏi cần nhờ vả người ta hâm cơm chi.
Em sợ phiền họ đó ông à. Mình đã không mua gì
của người ta mà lại còn làm phiền người ta
nữa!!"
Sợ con bé đổi ý. Hắn dễ dãi:
"Được. Cô em tính vậy cũng tốt..."
Gã đi theo sát con bé, như sợ nó bỗng biến mất.
Còn con bé vẫn ngây thơ chẳng biết gì. Nó đeo
cái túi trên lưng trở lại, theo dòng người xuống
xe. Trong tâm nó thấy cái gã đàn ông này thật
tốt. Mới có gặp vài tiếng trên xe đã giúp đỡ nó
đủ thứ. Cả hai vào một quán vắng. Gã ép con bé
vào một chiếc bàn ở góc quán, cố lấy giọng tự
nhiên:
"Mình ngồi đây cho phẻ. Ăn uống xong là ra xe
liền kẻo trễ nghe."
Con bé nhìn quanh. Lòng hơi lo âu:
"Ông à. Sao mình vô quán này vắng quá. Em thấy
ai cũng vô cái quán gần xe, quán này xa xe quá,
ông đưa em vô đây làm chi?"
Gã nói khỏa lấp:
"Chà... Sao cô em không biết gì hết. Quán vắng
họ mới làm nhanh được. Cô em vô quán đông sợ kêu
đồ ăn, làm chậm, ăn không kịp đó!"
Nghe gã nói như vậy, thấy có lý, con bé khe khẽ
kéo ghế ngồi xuống. Đối diện với nó là gã đàn
ông khắc khổ với khuôn mặt có vết sẹo dài. Trong
cảnh tranh tối, tranh sáng của một buổi chiều
gần tàn. Trông mặt gã thật đáng sợ, con bé có
cảm tưởng như gã đang manh nha muốn nuốt trửng
lấy mình. Vừa có ý nghĩ đó. Con bé bỗng cảm thấy
hối hận tột cùng. Sao lại đi nghĩ xấu cho một
người đã từng tốt với mình đến thế? Nó sụp đôi
mắt xuống lâm râm cầu nguyện. Nó sám hối những
tư tưởng xấu mà nó vừa dành cho gã.
Người bồi bàn bưng ra hai ly nước lạnh và hỏi họ
cần ăn gì. Gã đọc tên một món ăn rẻ tiền nhất.
Vừa lúc người bồi quay đi, gã đàn ông đã nhanh
như cắt, bỏ một viên thuốc nhỏ mà gã vừa xé ra
từ một cái túi giấy. Gã ngoáy ly nước cho thật
điều rồi đẩy về trước mặt con bé, trong lúc nó
đang cúi xuống cầu nguyện và sám hối:
"Nè. Có nước cho cô em đây!"
Con bé ngước lên. Nhìn gã bằng một đôi mắt thiên
thần, đầy sám hối. Nó thong thả lôi ra trong túi
của mình một phần cơm trắng trộn với muối mè, nó
để ngay ngắn trước mặt với ly nước gã vừa đẩy về
phía nó. Chắp hai bàn tay lại nguyện khẽ:
"Nguyện cho thức ăn và nước uống này biến thành
những thức trân vị và thánh thủy dâng lên chư
Phật mười phương. Và xin nguyện cho con và toàn
thể pháp giới chúng sanh, có được một đời sống
tinh thần và vật chất thong dong, hồi tâm vào
đạo và khi mãn báo thân này được vãng sanh vào
cõi tịnh độ của Ngài."
Đôi mắt con bé khép hờ. Khuôn mặt trong sáng
thánh thiện của nó cùng câu nguyện trước khi ăn
làm cho gã cảm thấy mình như vừa bị ai xáng cho
một cú trúng đầu tới tối tăm mặt mũi. Trong một
vùng tâm thức sâu thẳm nhất, gã nhìn thấy được
khuôn mặt đứa con gái của gã, cũng khoảng bằng
tuổi con bé ngồi trước mặt. Nhưng đó là một
khuôn mặt tím bầm đầy những khổ đau của độc dược
mà nó đã dùng để tự tử khi biết được trong bụng
mình đang cưu mang một bào thai không có người
thừa nhận. Đứa con gái gã chết tức tưởi ngay sau
đó vài giờ.
Gã bống kêu rú lên khi nhìn con bé từ từ nâng ly
nước lên môi, cùng lúc, như một phản xạ tự
nhiên, tay gã vung lên, gạt mạnh vào ly nước,
chiếc ly tuột khỏi tay con bé rớt xuống nền nhà
vỡ tan. Gã nhìn thấy đôi mắt ngạc nhiên của con
bé:
"Ồ... Ly nước đã đổ... (Ngước nhìn gã như nói
một lời an ủi). Nhưng không sao ông ạ. Chắc chắc
ông đã được ban phước lành vì em đã chú nguyện
trong ấy rồi...."
Nhưng dường như gã không còn nghe con bé nói
gì nữa. Gã lảo đảo đứng lên, chân tay thừa
thãi, lóng cóng làm đổ nốt ly nước của mình trên
bàn, lắp bắp:
"Tôi...tôi... tôi xin... lỗi em. Có
lẽ...không cần nữa...."
Nói rồi, gã đi thẳng một mạch ra cửa. Để lại
con bé ngồi ngơ ngẩn, chẳng hiểu có chuyện gì mà
gã phải đi gấp tới thế?
*
Khoảng một tiếng sau. Chiếc xe bus lại bắt
đầu chuyển bánh. Nếu có người để ý kỹ sẽ thấy
trên xe còn một ghế bỏ trống bên cạnh chiếc ghế
con bé đang ngồi...