BUDDHA HOME

N HỌC PG

 

horizontal rule

 

 

Thơ Thu Nguyệt

 

 

Vô thường 

Cám ơn sự vật vô thường

Ðể cho ta có khi buồn khi vui

Vô thường tất cả, trừ... tôi

Là chi cũng mãi khi vui khi buồn !

 

Chiều xem Ðà Lạt làm sương

Ðưa tay vuốt gió mà thương đất trời

Mai đây ta vắng đi rồi

Ðất trời cũng vẫn đất trời như nay

Chỉ còn ngọn gió loay hoay

Lạc loài tìm mãi bàn tay thuở nào

 

 

 

Rằm lá   

Trăng thơm nức mùi khói hương lễ Phật

Trải trong lành tinh khiết xuống nhân gian

Ta lơ ngơ trong tín ngưỡng mơ màng

Nghe nhẹ bẫng một Niết Bàn bất chợt

 

Sân chùa rộng gốc bồ đề cũng lớn

Ta nhỏ nhoi trần thế đông người

Lóng ngóng sân chùa nhặt chiếc lá rơi

Lúng búng nhẩm A Di Ðà Phật

 

Ngửa bàn tay thấy điều được mất

Chắp hai tay lạy Phật e dè

Gió luân hồi rải sáng ta nghe

Hương từ chiếc lá bồ đề đang rơi...

 

 

 

Chùa xa 

... A Di Ðà Phật...nam mô

Tiếng người lẫn với mơ hồ tiếng chuông

Lơ thơ vài giọng chim muông

Rơi qua kẽ lá không buồn không vui.

 

Áo sư vàng một đốm đời

Hoàng hôn trùm cả đất trời mênh mông

Ta lơ ngơ bước long rong

Lắng tai nghiêng ngó mà không thấy gì !

Mộng du khấn đức từ  bi

Xin cho con nhớ đường đi đến chùa

Bụi trần đã gởi nắng mưa

Loanh quanh nẻo Phật sao chùa cứ xa...

Chắp tay khẩn niệm Di Ðà

Thảnh thơi thử mở mắt ra... lại buồn !

Nghe lòng rung một hồi chuông

Tiếng vang như có lại dường như không.

 

An lành nẻo Phật mênh mông

Ta như hạt bụi long bong lạc mình.